Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Bhtt Con Duong Tu Tien Chap 18 Chuong Mon

Năm người lâm vào trầm mặc cả nửa ngày rồi, chỉ có Vũ Thanh là vẫn giữ tâm mình yên tĩnh, tuy rằng cũng có suy nghĩ nhưng cuối cùng dứt khoát không suy nghĩ nữa, cái này gọi là một tia minh ngộ, ngày sau khi thực lực tăng lên, đối với minh ngộ thiên địa là điều cần thiết.
Thu kiếm lại, điểm ra một chỉ "Ầm" một tiếng, mọi người bị tiếng nổ này làm cho tỉnh lại từ trong minh ngộ.
Ba người không nói gì mà quay về phòng, ở đây chỉ còn lại có Vũ Thanh và Lãnh Thiên.
Lãnh Thiên im lặng thêm một chút rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng
-Ngày mai chúng ta về thăm làng nhé?
Vũ Thanh khẽ gật
Hai người không nói gì, chỉ nhìn nhau một hồi lâu, tựa như thấu hiểu Vũ Thanh cất giống nhẹ nhàng, mang theo một tia ôn nhu
-Trên con đường tu đạo này, muội sẽ bầu bạn với tỷ, đây là lời hứa của muội
Lãnh Thiên cười một tiếng, giọng như chuông bạc
-Được, tỷ đây cùng muội đi tới cuối con đường
Vũ Thanh chính là không hiểu, mình vì sao lại động lòng với Lãnh Thiên, vì sao lại yêu? Vì âm dương công pháp cũng được, vì thể xác còn lại một tia thần trí cũng tốt, nhưng mà nàng không quan lắm, nếu đã là yêu thì cứ yêu thôi.
Ai có thể nói rõ rằng, mình chưa từng gặp một người vừa gặp đã yêu, đã thích?
Ai có thể nói rằng đó không phải duyên phận?
Ai có thể nói rõ rằng, vì sao lại thích đối phương?
Không ai có thể nói rõ được, cũng như Vũ Thanh lúc này.
Nàng không nói rõ được vì sao, cũng chẳng muốn biết vì sao, chỉ biết rằng, người có duyên phận với mình, sau sáu trăm năm cũng đã tới, nếu đã như thế, chỉ có thể cùng người ấy đi trên một con đường, đó chính là hạnh phúc.
Lãnh Thiên cất cây đàn này vào trong túi trữ vật, trong những ngày này, nàng phá hủy đi rất nhiều dược thảo và đan lô, còn Vũ Thanh thì học luôn cả bí thuật rồi,mà tông môn còn không nói gì, cho rằng nếu đã là cơ duyên, thì cứ để như vậy.
Vũ Thanh cũng không phải là người bội nghĩa, đã học của người ta, tất nhiên phải góp chút công sức, cái nàng muốn chính là giúp cho cả tông môn này vực lại, lấy lại huyết sắc.
Hai người sánh vai với nhau trên đường cũng chẳng nói gì, hay đúng hơn là không cần nói nữa.
-Muội có một ít việc phải làm một chút, có thể dời lại hai ngày sau chúng ta hãy quay về làng, có được hay không?
Vũ Thanh nhẹ giọng nói.
Lãnh Thiên khẽ gật đầu, cũng không biết muội muội của mình muốn làm cái gì, tất nhiên nàng không thể nhận thấy muội muội của mình đã là một người khác rồi!
Vũ Thanh khẽ cười, hai người tiếp tục sánh vai đi về phòng, ánh nắng phủ lên người, cực kì ấm áp.
Một buổi tối trôi qua, suốt buổi tối, cả hai người mang một tâm trạng rất khó nói cùng nhau uống trà, một đêm không ngủ.
Sáng ngày hôm sau, Vũ Thanh một mình bước tới đại điện của Yêu liễu tông, đại điện này rất tỏa ra một cỗ uy nghiêm, trên đại điện còn có hai chữ "Yên Liễu" sáng chói tỏa ra quang mang. Tuy nhiên trong mắt Vũ Thanh, uy nghiêm này chẳng đâu vào đâu.
Lập tức trên người Vũ Thanh có một cỗ khí tức áp chế toàn bộ đại điện, từng bước, bước tới đại điện này.
Cất giọng nhẹ nhàng nhưng lại truyền vào đó âm linh khí, tiếng nói vang lên mang theo một hơi lạnh.
-Đệ tử bái kiến ba vị chưởng môn sư thúc
Ba người bên trong nghe được không khỏi mỉm cười, họ phát hiện, đứa trẻ này thật biết cách ăn nói, gọi một tiếng sư thúc, ít nhất sẽ không làm họ cảm thấy quá lớn tuổi.
Vũ Thanh cũng không nói nhiều, tự ý bước vào đại điện, bên trong liền truyền ra một giọng nói không lớn mà uy
-Hỗn xược!
Lập tức có ba cỗ thần thức của Kết Đan kì ầm ầm tập trung lên người Vũ Thanh.
Thần thức của Vũ Thanh cũng vô cùng cường đại, tuy nhiên cũng là một phần phải dựa vào tu vi, với thần thức của nàng hiện tại có thể giết chết tu sĩ Luyện khí kì, nhưng đối với luyện khí trở lên thì cũng không có nửa điểm uy hiếp.
Tuy nhiên thần thức của Thanh cũng đủ cường đại để có thể chống lại thần thức của ba người này.
Thức hải ầm ầm chuyển động, thần thức tản ra đấu chọi với ba người này, dưới sức ép của Kết đan cao thủ chỉ thấy bóng lưng của nàng vẫn thẳng như thế, thần sắc bình tĩnh.
Cuối cùng từ trên ba khối đá lơ lửng truyền đến tiếng thở dài, lực ép cũng tan biến.
Vũ Thanh cười cười, nói thẳng vào vấn đề
-Công pháp kia, hình như không phải để đệ tử tu luyện? Ngoài ra, hình như ba vị cũng đã biết rồi chuyện lần này đệ tử tới đây, chính là muốn phục hưng cho Yên Liễu
Lời nói không nhanh không chậm từ miệng Vũ Thanh lại gây cho tâm thần ba người một chấn động!
Ba người này vừa phát hiện, người này thật thông minh, chẳng những biết được tâm pháp đó không tầm thường, còn có thể đoán ra vì sao lại để bộ tâm pháp đó cho Vũ Thanh tu luyện mà không nói một lời, ba người họ không biết, ngay lúc trên núi Vũ Thanh đã phát hiện thần thức ba người quét qua mình, chỉ một manh mối đó đã đoán ra toàn bộ câu chuyện. Chưa kịp định thần thì giọng Vũ Thanh tiếp tục vang lên
-Nhưng mà đệ tử không muốn làm chưởng môn!
Ba thân ảnh đồng loạt bay xuống, đáp xuống là ba nữ tử nhan sắc rất không tầm thường. Môi đỏ da trắng như tuyết, đôi mắt hữu thần, y phục tung bay, rất có dáng vẻ, nhưng trong mắt Vũ Thanh lại chẳng để ý, nàng bây giờ rất nghiêm túc.
Vũ Thanh nói tiếp
-Đệ tử tuy đoán ra chuyện này rồi, cũng đồng ý giúp đỡ, mong chưởng môn sư thúc không hỏi về thân phận của đệ tử, càng không nên giữ đệ tử lại khi đệ tử muốn rời đi, đây là hai điều kiện của đệ tử, nếu chưởng môn sư thúc đồng ý, chỉ cần làm theo lời của đệ tử trong vòng hai ngày liền có thể giúp cho tông môn này từ từ trở lại như xưa!
Lập tức đưa điều kiện, nói thẳng vấn đề, quyết đoán, và đứng trước ba cao thủ vẫn có thể đưa điều kiện thì chỉ có Vũ Thanh mới có thể làm được, thông thường những người Luyện Khí tầng bốn như nàng mà gặp phải Kết đan kì cao thủ, chỉ có quỳ lạy, nhưng nàng chỉ ôm quyền mà thôi.
Nữ nhân ở giữa cười tươi, lập tức mở miệng
-Được, điều kiện của ngươi hợp lý, chúng ta cũng không có ý định hỏi về xuất thân của ngươi, không cần trả lời chúng ta, chỉ cần giúp chúng ta phục hưng Yên Liễu Tông là được
Ba người này ngày xưa chỉ là một ít đệ tử trốn thoát được, sau đó quay về lấy lại tông môn nhưng cũng không biết cách quản lý tông môn, thế nên càng ngày càng đi xuống. Điều này không thể trách các nàng được.
Vũ Thanh thần sắc rất bình tĩnh
-Có giấy và bút hay không hay không?

loading...