Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Bhtt Con Duong Tu Tien Chap 23 Tram Nam Mot Cai Chop Mat

Sau ngày đó, Lãnh Thiên cực kì cẩn thận khi nói chuyện với Vũ Thanh, ai nói nàng dám câu dẫn nữa? Nàng không dám.
Hai người ở trong này quên đi tuế nguyệt * mặc kệ mọi thứ, chú tâm tu luyện, qua rất lâu thời gian rồi nhưng linh khí mỏng manh dưới sự hấp thu điên cuồng của hai người lại không hề sụp đổ, ngược lại nó vẫn giữ nguyên như thế, cũng trong quãng thời gian này, Vũ Thanh đi kiểm tra cách gian phòng còn lại, lấy được một cái vỏ kiếm.
Cũng coi như là hợp lí, nhưng khi Vũ Thanh cầm tới thanh kiếm lại cảm thấy nó có chút không đúng, không thể rót linh khí vào, cũng không để lại thần thức trên thanh kiếm này để sử dụng, qua rất nhiều lần thử Vũ Thanh cũng không thử nữa trực tiếp bỏ nó vào túi trữ vật, nàng sẽ quan tâm tới cấm chế hơn là một thanh kiếm không thể sử dụng.
*thời gian
Tuế nguyệt luân phiên, đã qua gần trăm năm, trong những năm tháng dài đằng đẵng này hai người làm rõ tình cảm của bản thân, lấy yên tĩnh mà suy nghĩ, tu luyện, càng ngày càng giống một đôi tình nhân bách hợp đang ở chung nhà, hai người luyện tập cùng nhau, tu luyện cùng nhau, học cấm chế cùng nhau, một người luyện đan, một người luyện kiếm.
Bẵng đi một thời gian, vào một ngày hai người thật sự không còn quan tâm tới thời gian luân chuyển nữa, thì đại diện hôm nay bỗng rung lắc dữ dội, toàn bộ bức tường đang chân thật gần như trở thành hư ảo trong nháy mắt!
-Đây là chuyện gì?...
Lãnh Thiên hơi sợ sệt quay ra hỏi Vũ Thanh, chỉ thấy Vũ Thanh lắc đầu không nói gì.
Bức tường hư ảo nứt toát, vết nức như rắn chạy dọc tới chỗ hai người đang đứng, buộc hai người phải bước lùi về sau, chưa kịp định thần, toàn bộ khung cảnh xung quanh bỗng thần thần bí bí biến mất, như lúc nó xuất hiện vậy.
Xuất hiện lại ở một chỗ gần thành, hai người chợt nhận ra, trăm năm với mình chẳng qua là một cái nháy mắt, một sự mê man.
Chính là khoảng khắc hai người bước một bước bỗng cảm thấy mê man, rồi chuyện sau đó chỉ có hai người biết được, ở trong đó trăm năm mà ở ngoài chẳng qua là một khác dừng lại, bộ đồ trên người hai người vẫn vậy, xung quanh là người dân, là khung cảnh cách đây một trăm năm ảo mộng.
Như một thước phim bị dừng mà thôi!
Định thần lại, nhìn xung quanh, mọi người vẫn đi đi lại lại, chẳng có gì xảy ra, vậy mà chỉ hai người bị giam giữ một trăm năm. Điều này thật sự rất khó hiểu.
Đôi mắt nheo lại một chút cho quen với ánh sáng rồi mới thử vận động thân thể, có một chút không quen
Vũ Thanh chầm chậm nói
-Từ việc này muội đoán rằng, hình như là chỉ có hồn chúng ta tới chỗ tòa tháp đó.
Lãnh Thiên đôi mày khẽ nhíu lại
-Đúng... Nhưng mọi chuyện sao lại thật đến vậy...?
Vũ Thanh cười mỉm
-Muội vẫn không tin đây là thật nha, hay là để muội kiểm chứng một chút?
-Lưu manh!
Lãnh Thiên đỏ cả mặt, giận dữ hưng hăng nhe răng định cắn Vũ Thanh, cũng may là Vũ Thanh tránh được, còn le lưỡi trêu lại.
Hai người quyết định lên núi ngồi xuống tu luyện một chút để quen lại với thân thể, nhưng khi vừa ngồi xuống hấp thụ linh khí xung quanh, thì một điều kinh khủng xảy ra.
Chính vì trong ảo cảnh linh khí quá mỏng, khiến hai người khó mà hấp thu, nhưng mà trong lúc đó hai người vẫn điên cuồng hấp thu để tu luyện, khiến cho tốc độ hấp thu của hai người căn bản là không phải người nữa. Đây giống như là một cái động hấp lực, một cái động không đáy!
Mà đằng này lại có tới hai cái động không đáy!
Khi hai người song tu, ngồi đối diện nhau, chạm tay bắt đầu thổ nạp, linh khí từ mười phương tám hướng điên cuồng tụ về phía núi này.
Thực lực hai người từ tầng bốn lập tức lên tầng năm, tầng năm đỉnh phong, rồi tầng sáu, tầng sáu đỉnh phong mới dừng lại một chút. Phong vân cuồng cuộn hẳn lên, gió thổi tà áo của hai người phần phật, nhưng không thể ngăn hai người lại tiếp tục thổ nạp, tầng sáu đỉnh phong, tầng bảy, tầng tám, tầng chín!
Luyện khí tầng chín!
Trong một nén nhang!
Nếu có người biết được chuyện này hẳn là sẽ nghĩ tới việc chào mời hai người về tông phái, hoặc là giết chết trừ hậu họa!
Lãnh Thiên còn lưu luyến muốn ở lại luyện tập, nhưng Vũ Thanh đã nhanh tay kéo nàng chạy đi.
Vừa chạy theo, Lãnh Thiên cảm thấy thắc mắc nên hỏi Vũ Thanh
-Tại sao vậy? Tu luyện nhanh như vậy mà, để ta tu luyện một chút đã.
Trong giọng nói còn có chút tiếc nuối
Vũ Thanh quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn Lãnh Thiên, giọng nói gấp gáp
-Chạy trước đã
Quả nhiên khi hai người vừa chạy đi không bào lâu, trên trời xuất hiện hai đạo quang mang, đáp xuống ngay chỗ vừa nãy của hai người, hiện ra hai người, một đôi đạo lữ.
Hai người này chính là người của Hỏa Liên tông.
Chỗ này do ba đại tông môn tạo thành thế ba chân với nhau, ở giữa chính là thành trì mà Vũ Thanh và Lãnh Thiên hai người nghỉ chân lần trước.
Nhưng ở chỗ núi này thì gần hơn với Hỏa Liên tông cũng là một trong tam phái.
Nam tử kia sắc mặt âm trầm, gương mặt trông cũng rất đẹp, đôi mày kiếm nhếch lên tạo ra một vẻ tiên phong đạo cốt, thần thức tản ra phạm vi rộng, với tu vi của Kết Đan trung kì thì thần thức của hắn cũng coi là phủ ra được rất rộng, nhưng hai người Vũ Thanh và Lãnh Thiên đã chạy ra khỏi chỗ này từ lâu, tất nhiên thần thức hắn không thể đuổi kịp, hơn nửa nếu có đuổi kịp, dưới thần thức của Vũ Thanh bao lấy còn sợ hắn phát hiện sao?
Nữ tử nhung nhan như hoa, mặc một bộ hồng y đứng đó, nhìn nam tử kế bên mình với ánh mắt dịu dàng,chờ đợi.
Một lúc lâu sau đó, nam tử mới thở ra một hơi
-Không tìm thấy thứ gì hết.

loading...