Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Chap 24: Quê nhà

-Không tìm được gì sao?
Nữ tử nhíu mày, ban nãy nàng rõ ràng cảm nhận được linh khí như tụ về một phương, nếu là như vậy, thì chỉ có thể dùng giải thích là dị bảo xuất thế, thế nhưng khi hai người xuất hiện lại không thấy được gì, hiển nhiên là rất hiếu kì.
-Viêm sư huynh à, việc này...
Nữ tử nhìn sang người mà nàng gọi là Viêm sư huynh bên cạnh, hắn chính là Lý Viêm, lấy thực lực của hai người là Kết Đan trung kì, đã có địa vị là chưởng môn của Hỏa Liên tông.
Nam tử lắc đầu, đưa tay xoa mi tâm một chút rồi thở dài
-Thôi vậy, coi như chúng ta không có duyên với dị bảo. Về thôi Tuyết muội
Nữ nhân này tên là Tiêu Tuyết, chính là đạo lữ của tên Lý Viêm này. Tiêu Tuyết nhung nhan cũng thuộc hàng hoạt sắc sinh hương.*
*vẻ đẹp sinh động

Hai người lại hóa thành hai đạo quang mang bay đi, phút chốc đã đi khuất.

Vũ Thanh và Lãnh Thiên cũng đã chạy được một khoảng xa, nhưng hướng theo hướng làng Sơn Hà mà đi, thế nên, trước mắt hai người đã mơ hồ có một vẻ đặt biệt của làng quê.

-Tỷ có biết nếu thực lực tăng quá nhanh, sẽ ảnh hưởng đến căn cơ hay không? Cái gì cũng vậy, dục tốc bất đạt, tháp phải xây vững mới có thể xây cao.
Hai người có thể vượt từ Luyện khí tầng 4 tới tầng 9 mà không gặp bình cảnh, âu cũng là linh khí đầy đủ, và khả năng lý giải với đạo.
Không nói tới tuổi của Vũ Thanh, trăm năm ảo cảnh qua đi, Lãnh Thiên phải nói là sống đủ lâu để có thể hiểu đạo mà dễ dàng vượt qua bình cảnh. Nhưng vẫn là cần phải củng cố tu vi, thế nên hai người liền kiếm một chỗ vắng người, ngồi xuống bắt đầu củng cố tu vi, trong trăm năm ảo cảnh, Vũ Thanh đem toàn bộ thần thông trong sách ở Yên Liễu truyền cho Lãnh Thiên, thế nên chiêu thức của Lãnh Thiên cực kì phong phú, biến hoá đa dạng.
Về phần luyện tập những thần thông đó thì không cần nữa, trăm năm luyện tập, đã tới viên mãn.
Hai người ngồi đó củng cố tu vi.
Mặt trời dần khuất sau núi, ánh sáng vụt tắt, trong một rừng cây nhỏ, có hai thân ảnh đang ngồi, cùng một lúc mở bừng đôi mắt, trên người tỏa ra một khí tức Luyện Khí tầng 9.
Đó là Vũ Thanh và Lãnh Thiên.
Sau khi củng cố tu vi, tu vi của hai người còn mơ hồ chạm gần tới luyện khí tầng 9 đỉnh phong.
Nhìn nhau một chút rồi hướng làng Sơn Hà mà đi tới, hai bên đường cây cỏ dao động, như chào đón đứa con xa quê về lại quê nhà.
Gió thổi man mác, còn có tiếng kêu của côn trùng, bầu trời đầy sao, vầng trăng tròn trịa như cái bánh ngon lành treo trên trời, tỏa sáng cho đường đi, không khí cũng thoáng mát. Thật sự mà nói, đêm nay là một đêm rất đẹp.
Hai người dạo bước, không dùng bộ pháp, không dùng tu vi, chỉ bước đi như một người thường.
Cả Lãnh Thiên và Vũ Thanh đều không muốn kinh động mọi người trong làng, dù sao đã qua trăm năm, giờ ở đây với mẫu thân và phụ thân của Lãnh Thiên thêm vài năm nữa cũng là một cái nháy mắt.
Hai người đã về tới cổng làng, bước vào, rồi hai người tách ra, đi về hai phía.
Vũ Thanh nhìn ngôi nhà quen thuộc trước mắt, miệng nở một nụ cười rạng rỡ, đây là cảm giác mà nàng rất thích, tuy không rõ đây là cảm giác gì, nhưng nó thật ấm áp.
Đẩy cửa bước vào, bỗng từ đâu tảng đá rơi xuống, Vũ Thanh đưa tay lên cách không chặn lại tảng đá, tránh cho nó rơi xuống. Nàng biết rõ, đây là cái bẫy chống mấy tên thích trộm đồ vào nhà.
Ngoài ra cái nàng chú ý tới, cũng là cái trận pháp nàng bày cho mẫu thân trước khi đi, nó vẫn còn nguyên vẹn.
Lấy trình độ cấm chế của nàng bây giờ, rất dễ để làm cho trận pháp này mạnh hơn.
Vũ Thanh bước ra ngoài, vung tay thu hồi cấm chế, Vũ Thanh muốn thay nó bằng một loại cấm chế khác, mạnh hơn, linh động hơn.
Hai tay bấm ra pháp quyết, hai tay nàng nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh, trước mắt nàng dần xuất hiện một quả cầu đen nhỏ, bên trong dày đặc cấm chế.
Hai tay Vũ Thanh có vẻ như đứng yên, nhưng thật ra nó nhanh đến mức nhìn như đứng lại. Nãy giờ Vũ Thanh ước chừng đã đánh ra trăm đạo pháp quyết rồi.
Đến khi trên gương mặt nàng có từng giọt mồ hôi, hít thở cũng gấp gáp, nàng mới dừng lại, trước mắt nàng đã là một quả hắc cầu gần ngưng thật, bên trong thỉnh thoảng loé lên một số tia sáng nhỏ. Lúc này, nàng mới khẽ quát
-Khai!
Quả cầu này phóng đại ra, bao trùm lại căn nhà, ở những chỗ ban nãy có cấm chế cũng được đặt lại lần nữa. Nhưng lần này, những viên sỏi cũng được thay bằng sỏi màu đen, bên trong đầy rẫy cấm chế đan xen. Tạo ra một trận pháp này tiêu hao toàn bộ âm khí của nàng, như vậy có thể thấy được, cấm chế tiêu hao như thế nào, cũng thấy được Luyện khí tầng hai khác biệt như thế nào với luyện khí tầng 9.
Cấm chế này còn có tác dụng che giấu, khiến cho nếu không phải là Kết Đan cảnh, không ai nhìn ra được cấm chế này.!
Như vậy sẽ đảm bảo an toàn cho mẫu thân nàng.
Vui vẻ nhìn thành quả của mình, Vũ Thanh bước vào nhà, nhìn thân ảnh đang ở trên giường, trong căn phòng có chút ẩm mốc này.
Thân ảnh này nhìn qua rất nhỏ bé, nhưng cũng có kiên cường, đây gần như là bản tính của tất cả người mẹ trên thế gian này.
Vũ Thanh trở về phòng ngồi thổ nạp chờ trời sáng, bỗng nàng như nhớ ra cái gì đó, đưa tay vỗ túi trữ vật, từ trong lấy ra một viên đan dược màu xanh, nàng xuống bếp pha lấy một bình trà, dùng âm khí duy trì ngọn lửa nhỏ nhất có thể, chỉ để trà ấm chờ trời sáng, Vũ Thanh ngồi đó đả tọa tiếp.

loading...

Danh sách chương: