Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Bhtt Con Duong Tu Tien Chap 25 Que Nha 2

Lại nói về Lãnh Thiên, lúc nàng vừa chia tay với Vũ Thanh liền đi về nhà của mình, cũng như Vũ Thanh, nàng muốn làm gì đó cho cha.
Nàng giỏi nhất là luyện đan dược, ở trong trăm năm ảo cảnh, đan dược nàng luyện ra có ba viên, cũng là do dược liệu không đủ, nếu không nàng có thể sẽ luyện ra rất nhiều, đây cũng là điều nàng hối tiếc nhất, tiếc không thể nâng cao trình độ luyện đan của mình.
Nhưng bù lại, trình độ cấm chế của nàng đã rất tốt rồi.
Đẩy cửa bước vào, cũng như mẹ của Vũ Thanh, cha nàng cũng có bẫy, nhưng không phải là đá, mà là một cái chuông bạc.
Hao tốn một phen mới chặn lại được, nàng cười khổ, cái chuông này là khi xưa cha nàng mua được ở chợ huyện, nhìn cũng khá đẹp mắt.
Lãnh Thiên bước vào nhà, nhẹ nhàng bước vào phòng của cha nàng, mở ngăn tủ có chứa tiền ra, vỗ túi trữ vật lấy ra rất nhiều bạc, vàng. Đây là tiền của Vũ Thanh buôn bán "cách hít thở"
Nhiều vô số kể.

Bỏ vào đó, rồi nhìn qua cha mình. Lãnh Thiên bước tới, ngồi xuống trên giường, tiếng giường kêu "cót két" nhưng không đủ to để làm cha nàng thức giấc.

Đối với cha, nàng cũng giống như Vũ Thanh, được cha một tay nuôi lớn. Mẹ của nàng mất sớm khi nàng vừa ra đời, nghe nói, nàng có số sát mẫu.

Nhưng không vì thế mà nàng bị cha nàng ghét bỏ ngược lại còn yêu thương nàng nhiều hơn. Đối với cha mình, nàng có kính phục, có yêu thương, có đau lòng.

Kính phục là vì, cha nàng có thể nuôi nàng lớn lên, mặc kệ người khác gièm pha, cũng vì nàng mà phải vừa làm cha, vừa làm mẹ.

Yêu thương cái gì?, nàng được cha nàng dạy cho kiến thức, đọc chữ, viết, vẽ, đàn. Tất cả những thứ này ngày hôm nay nàng có, không phải là cha nàng dạy cho thì ai nữa?
Thế nên, cha vừa là cha vừa là thầy.

Lãnh Thiên còn có đau lòng, cha nàng từ lúc mẹ nàng mất khi mới sinh ra nàng, đã nén bi thương mà nuôi nàng.
Lãnh Thiên thấy được nó qua ánh mắt của cha mình khi mình vẽ lại mẫu thân theo lời tả của cha.

Cầm bình trà xuống bếp, cũng như Vũ Thanh, nàng muốn pha trà.

Sau khi hai người pha xong bình trà này, cũng là lúc trời sáng.

Ánh sáng xuyên qua hàng cây xanh giữa mùa hạ, hắt lên gương mặt kiều diễm của Vũ Thanh.
Nàng mở mắt, bỏ viên đan dược vào nước trà nóng. Nó lập tức tan ra,hòa vào nước.

Đem bình trà đặt lên bàn trong phòng, nàng quay về phòng của mình ngồi đợi mẫu thân nàng thức.

Lãnh Thiên cũng thế.

Khi bên phòng có tiếng lục đục, Vũ Thanh bước qua, mẹ của nàng quay đầu lại, vừa nhìn liền biết, con mình đã về.

Phải mất gần tới mấy khắc, mẹ nàng mới nước mắt giàn giụa, bước tới ôm nàng, hỏi han một số điều.

Vũ Thanh không kể thật hết, chỉ nói mình gia nhập một trong tam đại tông phái, làm đồ đệ, rất có tín nhiệm và địa vị.

Còn Phụ thân của Lãnh Thiên, ông ấy trực tiếp bế nàng lên, miệng không dứt nụ cười tự hào. Ai mà chẳng tự hào khi có người con là tiên nhân cơ chứ?
Tiên nhân a... Pháp thuật thông thiên, sức mạnh vô biên, thật sự đối với người phàm, là một giấc mơ lớn.

Cha Lãnh Thiên mở một bữa đại tiệc cùng cả làng chúc mừng, mẹ của Vũ Thanh thì không như thế, chỉ có thể nấu một bữa ăn cho Vũ Thanh. Tuy hình thức khác nhau, nhưng cả hai đều không giấu được sự vui vẻ.

Cả làng cũng vậy, không ai nhắc về chuyện Vũ Thanh khi xưa, hiện tại chỉ hận không thể làm quen với tiên nhân.

Cái gi cũng vậy, cường giả vi tôn, là thứ mà mọi người đều biết, chỉ cần có sức mạnh trên vạn người, ai dám nói xấu ngươi?

Vũ Thanh và Lãnh Thiên cũng rất vui vẻ ở làng, hai người còn phải giảm bớt thời gian tu luyện lại. Người khác hận không thể bế quan cả ngày để gia tăng thực lực, còn Lãnh Thiên và Vũ Thanh thì phải giảm thời gian tu luyện vì hai người tu luyện quá nhanh, tốc độ thật kinh người. Thời gian rảnh, hai người chỉ dùng linh khí tu bổ thân thể, khiến cho thân thể mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Vì thế, hai người thật có rất rất nhiều thời gian bên cạnh mọi người.

Thời gian trôi qua, nháy mắt lại thêm một năm rồi một năm, hai năm rồi.

Phụ mẫu của hai người Vũ Thanh, Lãnh Thiên cũng đã hối thúc hai người quay về tông môn.

Bởi vì muốn qua mặt mẫu thân, nên Vũ Thanh mới nói, tiên nhân coi thời gian như nháy mắt, hai năm chẳng qua là hai ngày mà thôi.

Vì thế nên hai người mới ở đây được hai năm.

Nhưng mà, không vì thế mà tông môn Yên Liễu muốn đuổi hai người, thường là đệ tử kí danh thì phải ở trong tông môn, tối ngày tu luyện.

Nhưng vì có Vũ Thanh đứng ra giúp đỡ, hiện tại họ còn hận không thể đưa Vũ Thanh lên làm trưởng lão hoặc nếu có thể. Vũ Thanh yêu cầu làm chưởng môn thì ba người Tô Chu cũng sẽ chấp nhận!

Hôm nay, lại một ngày đẹp trời. Ngày hôm nay cả làng ra tiễn hai người, cái tin làng Sơn Hà có hai tiên nhân cũng được truyền đi xa, làm hai người Vũ Thanh và Lãnh Thiên rất khó xử.

Trước cổng làng, có rất nhiều người ra tiễn bước chân của hai người. Đợi cho hai người đi khuất rồi, mới vào lại nhà.

Ở xa xa, Lãnh Thiên và Vũ Thanh thở phào.
-Cuối cùng cũng ra được...
Lãnh Thiên thở dài một tiếng
Vũ Thanh cười cười nhìn Lãnh Thiên
-Không phải tỷ háo hức về làng chơi sao? Sao lại cái gì mà cuối cùng cũng ra được?
Lãnh Thiên đưa tay múa may, miệng nói
-Muội không biết rồi, mấy ngày qua còn không phải ta với muội bị đối xử như vua chúa hay sao?
Chỉ thấy Vũ Thanh bật cười
-Bị đối xử? Tỷ dùng từ thật là.

loading...