Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Bhtt Con Duong Tu Tien Chap 33 Ke Hoach 2

Ở trên đỉnh một ngọn núi phía tây, là chỗ của một đệ tử hạch tâm của Phá Thiên tông. Trên đỉnh núi có một đại điện nhỏ. Bên trong đại điện này đang có hai nam tử, một người đang quỳ, còn người kia ngồi chính giữa đại điện, ánh mắt lạnh ngắt nhìn nam tử đang quỳ kia.

Đại điện này trên tường có một ít khối đá phát sáng, được bài trí thành một chữ Phá lớn ngay phía sau lưng nam tử đang ngồi này.

Phải biết Phát Quang thạch này mua không phải là dễ, chính là phải mua từ trung tâm của Triệu Quốc. Giá cả cũng rất đắt, hơn nữa là trả bằng linh thạch

Có thể thấy được sự giàu có của Phá Thiên tông. Ngoài ra, ba đại tông môn tạo thế chân vạ này cũng chỉ có là một nhánh nhỏ gần bìa của Triệu Quốc mà thôi.

Gần với trung tâm của Triệu Quốc lại có rất nhiều tông môn cường đại, người trên Nguyên Anh đạt tới cảnh giới Phân Thần không phải là ít.

Lại quay lại nơi của hai người này, người đang quỳ trước mặt nam tử thần sắc lạnh lùng này chính là Chung Điền.

Còn nam tử ngồi trước mặt hắn chính là sư huynh của hắn, Chung Khấu.

-Hừ, Phế vật! Chỉ là một nữ nhân cũng đánh không lại, ngươi đúng là làm mất mặt Chung gia quá rồi đấy.

Tên Chung Điền rung như cầy sấy, chẳng dám ngước mặt lên, hắn đối với sư huynh hắn còn sợ hơn sợ cọp, chưa kể tới sư huynh hắn chính là huynh trưởng mà còn là một tu sĩ Trúc Cơ trung kì đỉnh phong.

Luyện khí kì đứng trước Trúc Cơ kì chẳng khác gì kiến hôi.

Sư huynh hắn sau khi tức giận mắng một trận lại thở ra một hơi, đè nén sự tức giận, hạ giọng hỏi
-Nói đi, tại sao thua?

Chung Điền lúc này mới cảm nhận áp lực từ sư huynh đã giảm xuống, hắn mới dám ngẩng đầu lên, cái thần sắc lạnh lùng khi đấu với Vũ Thanh nào còn nữa? Hắn gương mặt sợ hãi, cả người run rẩy nhìn sư huynh trước mặt, khó khăn lắm mới nói được
-Là... Là khí thế của con nhỏ đó... Nó mỗi lần vung kiếm, đệ lại cảm thấy lạnh hết người...

Vừa nói xong, hắn liền thấy Chung Khấu vung tay, tát một cú trời giáng vào mặt hắn.

"Ba" một tiếng, hắn bị tát bay xang một bên, khẽ rên lên đau đớn, hắn lồm cồm bò dậy, lại tiếp tục quỳ trước mặt sư huynh.

-Sư... Huynh... Đây là lời thật mà... Đệ làm sao có thể thua con nhỏ thấp hơn mình jai tiểu cảnh giới chứ? Nhưng thật sự là kiếm pháp của nó quá quỷ dị, hơn nữa cái nụ cười nhẹ đó thật sự rất ám ảnh...

-Thôi đủ rồi!
Chung Khấu gắt lên, nắm áo hắn kéo lại gần
- Vậy nên ngươi tới nhờ ta giết con nhỏ đó, tránh để ngươi có tâm ma mà không thể nâng cao thực lực?

Khi thua một cái gì đó với một sự tức giận, không cam lòng, bản thân sẽ bị tâm ma, khó mà nâng cao thực lực.

-Phải... Phải ạ...
Chung Điền gật đầu lia lịa.

-Hừ
Chung Khấu thả hắn ra, hừ lạnh một tiếng rồi lâm vào trầm mặc.

Bỗng nhiên Chung Khấu lại quay lại hỏi Chung Điền
-Con nhỏ đó hiện tại ở Yên Liễu?

Chung Điền lắc đầu, đáp
-Không, sáng nay đệ đi theo dõi, tụi nó đã vào trong thành rồi...

Chung khấu khẽ gật đầu, sau đó lạnh lùng nói
-Cút đi!

Chung Điền nào dám ở lại nữa? Vội vội vàng vàng chạy đi.

Chung khấu thực sự cảm thấy bực mình. Nếu không phải vì lệnh của cha hắn kêu hắn chiếu cố tới đệ đệ hắn thì hắn đâu có quan tâm?

Cái cây thương của đệ đệ hắn cũng là cha hắn gửi một ít linh thạch tới và cộng thêm linh thạch của hắn mới có thể mua được, vậy mà đệ đệ hắn lại để một nữ nhân cầm kiếm chặt đứt đầu thương.

Ngay khi hắn đang bực mình, một tiếng cười khẽ như chuông bạc vang lên, cánh cửa vừa đóng lại khi nãy lại mở ra, một nữ nhân bước vào. Khuôn mặt đẹp đẽ, điểm trang nhẹ nhàng. Trên đôi tay có một vòng chuông bằng bạc nhỏ, theo bước chân của nữ nhân này mà phát ra tiếng leng keng. Trên người nữ nhân này là một bộ y phục màu lam nhạt. Màu y phục đặc biệt cho đệ tử Phá Thiên tông.

Nữ tử này vừa bước vào, trong phòng đã vang lên tiếng leng keng vui tai, một mùi hương từ trên người tỏa ra, hấp dẫn ánh mắt của Chung Khấu.

Đây là nữ nhân mà hắn thích, Hồng Anh.

Là một đệ tử hạc tâm, cũng như hắn vậy.

Chỉ có điều là thực lực lại thấp hơn hắn một bậc, Trúc cơ sơ kì.

-A, Chung Khấu à, huynh sao lại giận dữ như vậy?
Hồng Anh nhẹ nhàng ngồi kế bên Chung Khấu, tiếng nói như chuông bạc vang lên.

Chung khấu xoay đầu nhìn qua, tay đang chống đầu cũng ngồi lên lại.

Lúc này Chung Khấu mới kể hết chuyện khi nãy Chung Điền thua ra sao, rồi lại kể rằng muốn nhờ Chung Khấu giết nữ nhân nọ như thế nào.

Hồng Anh nghe xong khẽ cười nhẹ một tiếng, lúc này nói ra ý kiến của mình
-Chuyện chẳng có gì, sao huynh lại giận dữ? Hơn nữa theo như lời Chung Điền nói, nữ nhân kia nhất định rất thú vị, chi bằng chúng ta đi thử đi?

Chung Khấu khi nãy còn tức giận bao nhiêu, đối mất với nữ nhân mình thích lại chẳng còn chút tức giận nào, liền gật đầu đồng ý

loading...