Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Chap 50: Kế hoạch

Nhìn thấy nụ cười đến đê tiện của Vũ Thanh, Thập Tử đen mặt, quát
- Ngươi đánh chủ ý gì lên người của ta đó hả!?

Vũ Thanh nén nhịn, quay lại phản biện
- Không có a

Hừ nhẹ một tiếng, bất quá Thập Tử cũng không thật sự nổi giận, cho một ít long tinh hay một ít long phiến, đều đối với hắn như chín trâu mất một sợi lông mà thôi. Chỉ là rất cảm thấy dở khóc dở cười với thái độ của Vũ Thanh.

Thập Tử nghiêm lại nét mặt
- Trước hết, cho dù thiên tư ngươi trác tuyệt, chỉ cần ngươi làm ra chuyện đại ác, ta cũng sẽ tuyệt đối không nương tay, tuy nhiên, tiêu chí của ta là, người không động ta, ta không động người. Nếu những đại tông môn ở đây đã đối với ngươi như vậy chỉ vì một cuốn linh cấp hạ phẩm kiếm pháp, thì ngươi cũng không cần nương tay nữa. 

Lời này Vũ Thanh thấy Thập Tử nói cũng có lí, chỉ là trong miệng của Thập Tử thì chỉ là một cuốn linh cấp hạ phẩm kiếm pháp, nhưng đối với người ta là cả một gia tài a... Với lại, Thập Tử nói như vậy có ý gì? Còn không phải là sinh tử của những tông môn kia, người không quản?

-Còn có vấn đề về đan dược, ngươi cũng biết những thiên tài tông môn kia một mực thực lực tăng mạnh dù tư chất không cao, âu cũng là do đan dược bồi vào, chỗ ta hiện tại đan dược này quá cao, ngươi phục dụng chẳng những không có chỗ tốt mà cọn có chỗ hại ngươi.

Nói rồi Thập Tử lâm vào trầm mặc, thứ nhất hắn không phải không có lực lượng đi những tông môn kia đòi đan dược, chỉ có điều, hắn không muốn đưa tới quá nhiều sự chú ý, thứ hai, những tông môn kia thực lực quá yếu, hắn cũng không muốn đi rồi lại mang danh lấy lớn hiếp nhỏ, thế nên hắn mới hỏi Vũ Thanh có cách nào hay không.

Vũ Thanh lắc đầu cười cười, đưa ra đối sách
- Sư phụ à, việc này không khó, ta có thể trả thù trước, giết chết cự đầu tông môn hoặc lấy thực lực đến thu phục họ dưới trướng, ở đây là Hạ Vực, trên Hạ Vực còn có Trung Vực và Thượng Vực, thông thường những tông môn ở Hạ Vực mỗi hai năm đều sẽ phải có chút cống nạp lên những tông môn Trung Vực, đây vốn là một sự ép buộc. Ta vốn không vừa mắt chuyện này, vừa hay ta cũng muốn thay đổi nó.

Hạ Vực, Trung Vực, cùng Thượng Vực kì thật cũng khá giống nhau, tuy nhiên ở đây có sự phân chia cấp độ lại bởi vì cấp độ của tông môn trong đại vực đó.

Ngoài ra tông môn ở Hạ Vực lại bị Trung Vực ép, Tông môn Thượng vực lại đi ép tông môn Trung Vực, nói chung, cường giả vi tôn. 

-Được rồi, việc này tạm thời không nhắc tới, bây giờ thực lực ngươi chưa có đại thành, hơn nữa vừa tẩu hỏa nhập ma, chuyện này hết thảy phải từ từ.
Thập Tử nhìn Vũ Thanh mà nói, lời này của Thập Tử nói không sai.

Vũ Thanh trầm ngâm, cuối cùng nhìn thẳng Thập Tử, nói ra điều mình muốn
-Sư phụ, người có thể truyền toàn bộ kiếm pháp mà người biết cho con, hơn nữa, truyền cho con công pháp, tất cả công pháp mà người biết, con có thể từ đó chọn lựa ra công pháp thích hợp, đả thông kinh mạch, sau đó tập trung đẩy lùi máu độc tích tụ thoát khỏi hoàn toàn việc nhập ma.

Thập Tử hầu như không thèm suy nghĩ, khẽ điểm trên trán của Vũ Thanh, đem toàn bộ công pháp mà mình biết từ thời Thượng cổ truyền lại cho nàng.

Như vậy có thể thấy Thập Tử tin tưởng Vũ Thanh đến thế nào.

Vũ Thanh đứng lên, vái Thập Tử một cái
-Sư phụ, đồ đệ muốn bế quan, hoàn thành cảm ngộ với kiếm đạo, tìm ra ý cảnh của chính mình, lần trước đệ tử có chút gấp, đã làm sai, lần này đệ tử muốn thử lại nhất định sẽ không làm người thất vọng.

Vũ Thanh nói lời từ thật đáy lòng, dù sao với nàng đây là sư phụ đầu tiên thật sự truyền đạo cho nàng, vừa rồi gần trăm công pháp, kiếm pháp in vào thức hải của nàng, như vậy cho nàng tốn một ít công sức để tiêu hóa, ngoài ra nàng cũng muốn chậm lại, cẩn thận minh tưởng kiếm pháp, nàng quyết định, kiếm pháp tiếp theo ra lò, sẽ là một kiếm pháp tuyệt luân, chứa trong đó cả Càn khôn Vũ trụ.

Kiếm ý từ người Vũ Thanh nổi lên, tuy rằng kiếm ý chưa thành hình, cũng còn rất yếu ớt, nhưng trong kiếm khí này Thập Tử cơ hồ cảm nhận được một cỗ quyết tâm. Một ngọn lửa hừng hực, một cảm ngộ thâm sau về kiếm đạo nhất lưu.

Thập Tử nở nụ cười, nhẹ nhàng nói, trong giọng nói còn có chút tán thưởng
- Vũ Thanh à, ngộ tính của ngươi trong kiếm đạo, là nhất lưu, lúc này đây, ta thật sự muốn xem thành tựu sau khi bế quan của ngươi xem sao, mật thất ở đó ngươi tùy thời xử dụng đi.

Ngừng một chút Thập Tử nói tiếp
- Bổn thần Long sống lâu như vậy rồi, hôm nay đã gặp được cái gọi là yêu nghiệt... Hahaha, không uổng, không uổng.

Vũ Thanh sau đó hít sâu một hơi, vững vàng đi vào mật thất, phảng phất như nếu không làm xong được mục tiêu, nàng sẽ không ra vậy.











loading...

Danh sách chương: