Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Bhtt Con Duong Tu Tien Chap 52 Hoc Nghe

Thập Tử đã sớm quay lại, trên gương mặt mang theo nụ cười nhìn vào mật thất, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn có cảm giác quan tâm một người. Hắn coi Vũ Thanh là một đệ tử thật thụ, nên đã quyết định truyền dạy hết tất cả những gì mình có thể, cho nên vừa rồi mới đi hỏi Phượng hoàng một chút, xem xem có thể hay không chỉ điểm Vũ Thanh một chút. 

Hắn không ngờ tới đối phương vừa nhìn thấy kiếm pháp của Vũ Thanh làm ra, đã rất có hứng thú với Vũ Thanh.
- Bình thường con chim này không dễ thương lượng như vậy a

Phượng hoàng này đúng là bạn của hắn, nhưng chuyện cũng đã từ rất lâu về trước rồi. Tuy nhiên cuồi cùng cũng làm xong, Thập Tử có chút vui vẻ, nên quyết định đợi Vũ Thanh đi ra, hắn sẽ đích thân cho Vũ Thanh một tạo hóa nhỏ.

Vào mùa thu năm thứ 7, Vũ Thanh từ mật thất đi ra, ánh mắt xuất thần ẩn sâu trong đó là cảnh giới kiếm thuật cao ngất. 

Thập Tử vẫn dáng vẻ đó, nụ cười phảng phất như không có chuyện gì lớn có thể làm hắn sao động, nhìn Vũ Thanh một chút, Thập Tử một bước bước tới, dùng tay làm kiếm, đơn thuần muốn so kiếm đạo với Vũ Thanh. 

Vũ Thanh ngọc thủ vung lên, bước chân không loạn, cùng nhau đối kiếm với Thập Tử. 

Tuy nhiên nàng cũng cười khổ không thôi, Thập Tử tuy dùng tay, nhưng đường kiếm không loạn, sắc bén lạ thường. Không thể không nói, từ việc này có thể nhìn ra, Vũ Thanh nàng tuy ngộ tính với kiếm đạo không tồi, nhưng mà so thực chiến thì còn không đâu vào đâu.

Vũ Thanh dùng tay làm kiếm, tuy rằng đánh rất có bài bản, thế nhưng lại không chiếm thượng phong. Thấy thế, nàng quyết định nhảy lùi ra xa, khẽ bẻ một cành cây cầm trong tay, khí tức lập tức thay đổi, nãy giờ đánh vài cái, làm nàng tự nhiên nhẫn nhẫn có chút cảm ngộ về kiếm.

Thập Tử cười cười, cũng bẻ một cành cây làm kiếm, không lưu tình mà đả kích Vũ Thanh một chút
- Tuy ngươi có cảm ngộ về kiếm rất tốt, nhưng mà thực chiến thì lại không ra gì, tiếp theo ta sẽ không thủ hạ lưu tình nữa đâu.

Vũ Thanh gật đầu
- Đây cũng là điều mà đệ tử muốn, tiếp theo đây sư phụ phải cẩn thận rồi

Thập Tử thập phần vui vẻ, hắn chính là muốn chứng kiến bộ dạng này của Vũ Thanh, không lời nói nào có thể đả kích được, tuy dùng miệng đả kích đối phương thì không phải tác phong của hắn, thế nhưng trên chiến trường, đối thủ của ngươi cũng không ngại đả kích ngươi thoáng một phát, cho tâm tình ngươi hỗn loạn, vậy thì ngươi liền mất đi một ít phần thắng.

Vũ Thanh vung kiếm, thật ra nàng vẫn còn chưa có hoàn thành kết hợp những bộ kiếm pháp lại với nhau để tạo thành một bộ kiếm pháp, thế nhưng mà những bộ kiếm pháp mà Thập Tử truyền cho nàng, nàng đều đã lãnh ngộ ra tất cả, bây giờ là lúc thử thoáng một phát.

Cành cây vung tới, một đoàn khí hắc bạch vọt ra, đây gọi là Âm Dương càn khôn kiếm pháp, nếu nàng có thể có pháp môn tu luyện âm dương, cái kiếm pháp này sẽ càng phát huy tác dụng hơn nữa, bây giờ chỉ là dùng kiếm tái hiện lại ý cảnh âm dương mà thôi.

Kiếm chiêu vung tới, hai luồng khí này liền quấn lấy Thập Tử, thoáng chốc Thập Tử liền phải chống cự tới bốn hướng, một là lực hút giữa âm dương song khí, một là kiếm chiêu của Vũ Thanh, một là công kích âm và một là công kích dương, khiến cái hai người liền đánh ngang tay.

Vũ Thanh quần ẩu một hồi, lại nhảy về phía sau, miệng khẽ hô
- Thu! 

Hai luồng khí liền quay về với nàng, thoáng cái đã biến mất. Không đợi Thập Tử kinh hô, Vũ Thanh đã hạ tay, từng bước từng bước đi tới Thập Tử, một cái đi này rất bình thường, phải nói là cực kì bình thường, không có gì giống như đáng đánh nhau, phảng phất như Vũ Thanh chỉ đi về phía mình, ngoài ra không có làm gì, nếu không phải trên tay nàng đang cầm cành cây, Thao65 Tử còn cò thể buông lỏng cảnh giác, nhưng hắn không có, hắn biết rõ, tâm thần hắn đang nói cho hắn biết, mọi chuyện còn không có đơn giản như vậy.

Quả nhiên khi Vũ Thanh tới gần, nàng chỉ vung cành cây, chém ra một cái rất bình thường, điều này khiến cho Thập Tử chau mày khó hiểu, chỉ lát sau, Vũ Thanh tiếp tục đánh ra hai chém, hoàn toàn không có ý cảnh gì cao siêu, phảng phất như đang đánh rất bình thường vậy, kiếm chiêu cũng không có lăng lệ.

Nhưng sau đó, từ ba chiêu thức tường như bình thường ấy, Vũ Thanh lại tiếp tục đánh, những cú chém ngày càng nhanh hơn, xoay mòng mòng đến Thập Tử không có đường đỡ, từ ba cú chém tưởng chừng như bình thường, Vũ Thanh lại chém ra những chém khác. Đây chính là nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn. Vạn vạn đường chém đều khiến cho Thập Tử nếu chỉ so kiếm với Vũ Thanh, đây là không thể thắng.

Thập Tử hét lớn, chiến ý bừng bừng, đánh lùi Vũ Thanh một khoảng, hai tay vung lên, đánh ra một đạo thần thông chỉ có lực sát thương là Hóa thần đỉnh phong, mà trong khi Vũ Thanh mới chỉ là Hóa Thần trung kì. Thấy chiêu này, nàng không vội, nhựng tiếng Thập Tử đã vang tới bên tai.
- Vũ Thanh, ngươi làm vi sư rất mực tự hào, đạo thần thông này nếu ngươi chặn được, ta sẽ có phần thưởng cho ngươi, nếu không chặn được hãy la lên, ta sẽ thu hồi thần thông.

Đây quả nhiên là rất nhiều ý trong lời nói, nều Vũ Thanh la lên, từ nay về sau trong tâm nàng sẽ hành thành tâm ma, có thể Võ đạo chi lộ sẽ không đi xa được nữa, đây cũng là Thập Tử muốn thử Vũ Thanh.

Thần thông lấy tốc độ cực nhanh, lao tới người Vũ Thanh, thần sắc Vũ Thanh không hề hoảng hoạn, mà cành cây vung một vòng, miệng khẽ niệm
- Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ngũ Hành Điên Đảo Càn Khôn!

Từ vòng tròn Vũ Thanh vung lên, xuất hiện năm màu sắc tượng chưng cho ngũ hành, sau đó cả năm màu kết hợp, tạo ra màu trắng kì lạ chống trước mặt Vũ Thanh.

Thần thông của Thập Tử đánh lên lớp màn chắn đó, vậy mà hoàn toàn bị chặn lại, không tiến được nữa. 

Như vậy là Vũ Thanh hoàn toàn có thể đỡ dược, không tốn nhiều sức lực, cái này rơi vào mắt Thập Tử, hắn rất tự hào.

Nhưng không phải là kết thúc, Vũ Thanh mờ miệng khiến Thập Tử dở khóc dở cười
- Sư phụ, ngươi cũng đỡ của đệ tử một chiêu đi.

Vũ Thanh vừa định vung cành cây lên cao, lại vung không được cao thì phát hiện, cành cây đã biến thành vụn phấn từ khi nào mất rồi. Khẽ thở dải tiếc nuối, Vũ Thanh vừa định thôi thì Thập Tử đã quăng cho nàng một thanh kiếm.

Thanh kiếm này thuần một màu trắng, lưỡi kiếm sắc bén, mũi kiếm nhọn hoắc, thân nó rộng không quá hai ngón tay, nhưng cực kì chắc chắn, nhìn như có thể chém sắc như chém bùn. Từ nó phả ra một khí tức viễn cổ cường đại, ẩn ẩn lại có chút kiệt ngạo bất tuân, rơi vào tay Vũ Thanh lại có chút cố chống cự. 

Thập Tử phất tay, nhất thời thanh kiếm này liền yên ổn một chút, hắn nới với nàng, trong giọng nói tràng ngập sự yêu quý dành cho đồ đệ của mình.
- Vũ Thanh, kiếm này tạm thời sẽ nghe lời ngươi, hãy làm cho nó và ta đều thấy, ngươi xứng với nó, và cũng xứng với mòn quà của ta đi, nếu ngươi làm được, vậy thanh kiếm này sẽ là của ngươi rồi.

Vũ Thanh vui vẻ cầm lấy, kiếm ý khởi động khí tức của nàng sắc bèn, phảng phất như có thể chém cả hư không, kiếm ý nồng đậm, ngưng kết thành một thanh kiếm trên đỉnh đầu của nàng, sau đó hóa thành một làn khói chui vào cơ thể của Vũ Thanh, thoáng chốc khiến khì tức của Vũ Thanh tăng thêm mấy bậc.

Thập Tử ngưng trọng nhìn Vũ Thanh khẽ mở miệng thầm than
- Kiếm ý ngưng thật? Vũ Thanh, ngươi quả nhiên là kì tài kiếm đạo

Vũ Thanh chỉ cười mà không nói, nàng vung kiếm trong tay, khí tức toàn thân phút chốc hợp nhau với thanh kiềm trên tay, Vũ Thanh khẽ ngâm nga
- Nhất kiếm định giang sơn, Nhất kiếm chém thiên địa, Nhất kiếm trảm thiên không!! 

Vũ Thanh xoay người, chém ngang một kiếm, một kiếm này, khiến thiên địa hôn ám, trời đất tối sầm, đại đại chấn động. Kiếm ý ngưng thật, sau khi Vũ Thanh chém ra, một làn sóng có thể thấy bằng mắt thường, sắc bén bay tới Thập Tử với tốc độ cực nhanh.

Thập Tử giờ này, làm sao dám lãnh đạm, vung ra một đạo phòng thủ, làn sóng này vừa tới đã phá tan đạo phòng thủ Hóa thần đỉnh phong của hắn, bất quá Thập Tử tiếp tục tăng lực lượng, sau Hóa thần kì chính là Thánh cảnh.

Thánh cảnh mới là cảnh giới chính thức bước vào tu tiên chi lộ, trước đó Luyện khí cảnh, Trúc cơ cảnh, Nguyên Anh cảnh, và Hóa thần kì, theo thứ tự là Luyện thể, Luyện mạch, Luuyện Anh, là Luyện Thần thức mà thôi. Thánh cảnh mới chính thức bắt đầu. 

Thập Tử tung ra một tầng bảo hộ của Thánh cảnh sơ kì, vậy mà bị luồng sóng của Vũ Thanh đánh vỡ, lúc này, thế của nó mới yếu đi một chút. Bị Thập Tử vung tay một cái liền phá.

Thật ra hắn có thể phá chiều này của Vũ Thanh rất dễ dàng, với tu vi của hắn, nều hắn dùng một chút tu vi, cơ bản là Vũ Thanh không có cửa, hắn chỉ là thử xem chiêu này có thể vượt cấp khiêu chiến không, thật không ngờ với Thánh cảnh phòng thủ, vậy mà nó vần có thể đánh tan, vậy là đã đủ rồi.

Vũ Thanh quỵ xuống, cả người có chút vô lực.

Thập Tử chạy đến, đỡ lấy Vũ Thanh, bàn tay tạo chưởng, truyền linh khí của mình cho Vũ Thanh. Lát sau, nàng mới từ từ tỉnh lại, cả người còn có chút đau nhức, không thể nói, một chiêu đó đã lấy toàn bộ sức lực của nàng.




loading...