Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Chap 53: Thượng cổ thần thú

Nắm thanh bảo kiếm trên tay, Vũ Thanh nhìn chằm chằm vào nó, cảm nhận sức mạnh tỏa ra từ bảo kiếm, đang cộng minh với sức mạnh trong cơ thể mình, có thể nói một chém đó, đã hoàn toàn làm bảo kiếm chấp nhận Vũ Thanh. 

Thở ra một hơi, Vũ Thanh nhìn Thập Tử giận dỗi, hừ một cái
- Sư phụ chơi không công bằng

Thập Tử cười ha hả, hỏi ngược Vũ Thanh
- Vậy như thế nào mới công bằng?

Chỉ như chờ được câu nói này của Thập Tử, Vũ Thanh nói ngay
- Hay sư phụ ta một tấm long phiến và một ít máu chân Long đi
Mắt Vũ Thanh long lanh, giả bộ làm nũng

Thập Tử thở dài, dở khóc dở cười gõ đầu Vũ Thanh. Vũ Thanh ủy khuất ôm đầu xuýt xoa. 
- Ngươi chỉ nhắm vào máu và phiến của ta à? vậy ngay từ đầu ngươi bái ta làm sư phụ chỉ vì hai thứ này sao?

Thập Tử nửa đùa nửa thật, cười cười với Vũ Thanh. Vũ Thanh lắc đầu, phủ nhận
- Đâu có đâu...

- Được rồi, ta sẽ xem xét về vấn đề này, hôm nay ngươi cầm bảo kiếm này, ta hy vọng nó trên tay ngươi sẽ phát ra uy lực lớn nhất. 
Thập Tử nói với vẻ hào hứng nồng đậm, rõ ràng là rất tin tưởng Vũ Thanh.

Vũ Thanh cười cười, không nói gì, từ lúc nàng gặp Thập Tử, có chỗ tu luyện, có chỗ ma sát kiểm tra năng lực, có gì lại không vui chứ? Dù sao, từ lúc nàng xuất đạo đến nay, còn chưa có ai có thể nhìn ra năng lực của mình như vậy, càng chưa có ai quý trọng nàng như vậy.

- Hôm nay ta sẽ dẫn ngươi đi gặp thêm một thượng cổ thần thú nữa
Thập Tử mở lời, phá vỡ bầu không khí đang im lặng.

-Hả?!
Vũ Thanh ngạc nhiên tột độ, nàng còn cho rằng, chỉ còn lại một thượng cổ thần thú là Thập Tử thôi chứ?

Như đọc được suy nghĩ của Vũ Thanh, Thập Tử cười ha hả
- Không phải ngươi cho rằng, thượng cổ thần thú đều chết hết rồi chứ? Có rất nhiều chủng loại, đang sống ở những tinh cầu xa xôi khác, còn có rất nhiều thần thú thượng cổ đang sống hiện tại, chỉ là chúng nó cũng không muốn lộ diện mà thôi. Thần thú thượng cổ, vô số chủng loại khác nhau mang sức mạnh khác nhau, tuy nhiên, chỉ có vài loài trong đó thật sự đạt tới sức mạnh chính thức, cũng chính là những loại có máu huyết cao quý nhất. Thứ nhất là Long tộc.

Nói tới đây, Vũ Thanh dường như thấy ngực Thập Tử có chút ưỡn lên, có vẻ là hắn rất tự hào khi nói về tộc nhân của hắn, cũng phải thôi, Long tộc, từ xa xưa đã không nghi ngờ chúng là loại chủng tôc cao quý nhất. 

- Tiếp theo phải nói đến Phượng Hoàng rồi, chủng tộc Phượng Hoàng còn có dây mơ rễ má, có Chu Tước, có Khổng Tước, có Huyền Điểu,...cực kì nhiều giống loại, nhưng chúng có một đặt điểm chung, điều này ngươi sẽ biết chi tiết hơn khi gặp Phượng Hoàng, nhưng chung quy, Phượng hoàng là giống loài cao nhất trong gia phả Phượng hoàng. 

Thập Tử thao thao bất tuyệt về thần thú, nhưng Vũ Thanh cũng chăm chú lắng nghe, nói mãi đến khi mặt trời xuống núi, Thập Tử mới ngừng. 

- Ta nói nhiều như vậy, ngươi có hiểu hay không?

Vũ Thanh gật gật đầu, tuy kiến thức Thập Tử cho nàng nhỏ đến không đáng kể, nhưng mà không thể ngờ được, nàng đã có một ít hiểu biết về thượng cổ thần thú.

- Được rồi, bây giờ ta sẽ dẫn ngươi đi gặp phượng hoàng, ngươi gặp nó xong sẽ biết nhiều hơn một chút nữa, so với ta, nó nói nhiều hơn
Thập Tử cười mỉm, điệu bộ như hiểu biết thế gian vạn vật vậy, đứng lên, Thập Tử nói với Vũ Thanh
- Ngươi lùi lại, lùi xa một chút.

Vũ Thanh bậc người, nhảy lùi về sau ba bốn trượng. Thập Tử liền hóa thành một đầu thượng cổ Long thú to lớn, nhưng uy áp đã bị Thập Tử áp xuống tận cùng, Vũ Thanh cũng không quá ngạc nhiên, nhưng nàng có chút sợ hãi, dù nàng đã thấy người ta họa Long trong những bức vẽ, nhưng mà sự to lớn thực sự của nó vẫn làm nàng khó mà tin được. 

Vũ Thanh đương nhiên hiểu Thập Tử muốn làm gì, liền không chậm trễ mà nhảy lên lưng Thập Tử. 

Thập Tử nhẹ nhàng nhắc nhở
- Ngươi sẽ muốn nằm xuống mà bám chặt, nhắm mắt đấy.

Vũ Thanh cười khổ, chớt nhớ tới ngoài thành còn có đân thường, chắc là Thập Tử không hề muốn kinh động tới họ. Nàng liền nằm xuống, vận linh lực bảo vệ đôi mắt, cả người thả lỏng.

- Tốt, cứ giữ tư thế đó đi

Thập Tử lùi một chút, sau đó phóng lên, lao ra khỏi thành trong một tốc độ khủng khủng, vọt lên tầng mây xanh, không hề có một tiếng động, không hề làm kinh động những người dân ở dưới đó, cũng không có ai thấy. Vũ Thanh chỉ cảm thấy ngay lúc lao lên, có một cỗ lực lượng khủng bố đập vào người nàng, cả người lạnh toát, nếu như không nhờ nàng vận linh lực bản thân bảo vệ đôi mắt, thì giờ này có lẽ đã mù.

Tới giờ phút này, Vũ Thanh mới thả lỏng hoàn toàn, đứng vững trên lưng Thập Tử nhìn xuống, toàn bộ lục địa trải dài vô tận như đập vào mắt Vũ Thanh, vẻ màu xanh nhẹ nhàng, pha lẫn một vài thành trì nhỏ phía dưới, loại phong cảnh này làm tâm tình của Vũ Thanh cũng bình thản hẳn đi. Dù sao bây giờ cũng đã gần tối, Vũ Thanh cũng không có thầy gì nhiều, nên nàng dưt khoát ngồi một chỗ.

Thập Tử cũng làm ra một tí thủ thuật che mắt, đảm bảo cho không có ai nhìn thấy họ trên bầu trời. 

Vũ Thanh ngồi đó, nói chuyện với Thập Tử, hiện tại nàng phải nói bằng cách truyền âm, chứ không thể nói ra ngoài được. Truyền âm là một cách giao tiếp khi võ giả truyền đạo thần thức qua cho một võ giả khác, trong đó chứa những điều mình muốn nói, có thể nói nó không khác gửi thư là mấy, nhưng nhanh hơn rất nhiều, Võ giả cao cường, có thể nặn ra thần thức thành một tia sáng nhỏ, đi với tốc độ phá không, tới nơi mình muốn tới cách đó vài vạn dặm cũng không có quá vài giây.

Vũ Thanh truyền âm cho Thập Tử
- Sư phụ, ta có dự định sẽ tu Âm Dương nhị khí, nhị khí sinh ngũ hành, có sinh có diệt, tuần hoàn luân hồi.

Thập Tử sau khi suy nghĩ một chút, một lát sau mới trả lời lại Vũ Thanh
- ý tưởng không tồi, nhưng độ khó là không nhỏ, Âm Dương nhị khí, kể cả ngũ hành, ngươi đều phải có bảo vật tượng chưng cho nó, để có thể hấp thụ mà tu luyện, bằng không, cho dù ngươi hiểu được huyền ảo của Âm Dương nhị khí, hay là ngũ hành, đều cũng chỉ có hình dáng, lại không có thực lực tuyệt đối. 

Vũ Thanh cũng biết điều này, thế nhưng mà bảy món bảo vật, muốn tự nhiên có được cùng một lúc, không nghi ngờ là rất khó.











loading...

Danh sách chương: