Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Chap 7: Âm Dương Công Pháp

Sau khi chia tay Thiên để về nhà, Thanh cùng Thiên đã quyết định sau vài ngày nữa sẽ rời khỏi làng đi tới kinh thành Triệu Quốc.
Thanh trên đường đi về nhà, về nhà ăn cơm với mẹ. Thời tiết sau mưa thật trong lành, từng làn hơi ẩm của đất khiến Thanh rất thích. Dù sao thì Thanh rất ít khi ngắm mưa.
Về tới nhà Thanh lại vào bếp phụ giúp mẹ mình. Hai người ăn cơm thật vui vẻ.
-Mẹ à.. Con muốn lên kinh thành Triệu Quốc sau đó gia nhập một môn phái nhỏ rồi vài năm sau khi con làm nội môn đệ tử sẽ có thể về nhà thăm mẹ.
Mẹ Thanh nghe thấy thế cười ôn nhu, nhưng giọng điệu lại có chút trách mắng
-Ai cho con gia nhập môn phái nhỏ? Đã gia nhập là phải gia nhập môn phái lớn, làm tiên nhân hãy đi cứu nhân độ thế, đừng làm việc gì trái với lương tâm, và... Con cũng phải cẩn thận.
Thanh gật gật lái quá chủ đề khác
-Mẹ à, cha con đi đâu rồi?
Mẹ của Thanh ngước lên nhìn Thanh, gương mặt lộ ra chút buồn phiền.
-Cha con... Đi vào triều đình và rồi không thấy về nữa. Họ có lẽ mến mộ tài năng của ông ấy nên đã giữ ông ấy lại.
Mẹ trầm mặc một chút rồi nói tiếp
-Tuy nhiên ông ấy để con lại cho ta, vậy là đủ rồi.
-Con xin lỗi...
Thanh nói khi biết mình vừa động vào nỗi đau của mẹ, ngoài ra như lời mẹ nói thì, phàm nhân cũng có triều đình, Tiên nhân không can dự vào đó. Còn câu sau chính là để trong lòng Thanh một sự áy náy mà ở lại. Thanh biết nhưng không nói gì.

Ngồi trong phòng của mình Thanh tiếp tục tu luyện. Một canh giờ, Hai canh giờ, ba canh..... Sáu canh giờ đã qua. Thanh mở mắt ra,bước xuống giường. Đã gần tới Luyện khí tầng ba rồi. Thanh hiện tại đang ở Luyện khí tầng hai đỉnh phong.
Đêm khuya thanh vắng. Một thân ảnh ngồi trên cây cổ thụ cao trong vườn, phóng nhãn khắp ngôi làng. Lặng lẽ ngắm phong cảnh. Tiếng dế lại kêu, hòa hợp cùng đêm khuya như khúc nhạc hay. Buổi đêm thật sự có cái gi đó khiến Thanh cảm thấy rất không muốn đi ngủ.
Thức một đêm trọn, kì lạ là Thanh không thấy buồn ngủ một tí nào, có lẽ là có thực lực nên những thứ như đói hay là khát hoặc nhu cầu khác cũng không còn cần thiết, chắc là cũng gần đạt tới trạng thái ích cốc Thanh thầm nghĩ.
Hôm nay Thanh bỏ rất nhiều bạc vào trong túi trữ vật, sau đó là phi châm, rồi có vài dược thảo trong sân, cái này thì Thanh dùng bình ngọc để đan dược để vào, có thể bảo quản đan dược, đương nhiên là có thể bảo quản dược thảo.

Thanh đã nghĩ ra cách để không cần tới Trúc Cơ vẫn có thể lấy công pháp tu luyện. Tuy nhiên thì công pháp sẽ không lên cấp. Điển hình như Biến Thiên công pháp. Thanh đã thử sử dụng, nhưng công pháp không có tiến triển gì ngoài việc dùng để ép linh khí cho nồng đậm hơn, như vậy muốn tu luyện công pháp thật sự phải chờ đến Trúc Cơ. Nhưng Thanh muốn đưa Thiên tu một bộ công pháp dương khí, còn bản thân sẽ là một bộ âm khí công pháp. Không tự nhiên mà nói âm dương nhị khí sinh vạn vật.
Thanh sau khi suy nghĩ một chút liền cất bước tới khu đình cao quen thuộc.
-Tiểu tỷ à, chúng ta đi lên núi tu luyện một chút thôi
-A.. Muội từ từ nào ta đang vẽ
Thiên cò kè
Thanh cười khổ, biết việc này không gấp được cũng ngồi xuống coi Thiên vẽ.
Thời gian trôi qua. Thanh vẫn lặng yên coi Thiên vẽ, có vẽ nhân, cũng có vẽ sơn thủy. Rất nhiều thứ từ tay Thiên vẽ ra. Thanh cảm thấy vị tỷ tỷ này rất giỏi họa. Bản thân mình tuy là chưởng môn, vẽ cũng không thể nào có thần như Thiên. Đây là do khoảng cách về độ tập luyện và một phần là do thiên bẩm.
Sau khi vẽ xong Thiên mới vui vẻ cất đi cọ vẽ và giấy, hớn hở từ nhà nhìn ra chỗ đình Thanh đang ngồi, dù sao cái đình này chính là sau nhà của Thiên. Phụ thân của Thiên chắc là đã ra ngoài đồng rồi.
-Đi thôi
Thiên ngoắc ngoắc
Thanh đứng lên cùng Thiên đi vào núi, đến chỗ con suối đó. Thanh mới ngồi xuống, ánh mắt cực kì nghiêm túc nhìn Thiên.
-Muội sao thế? 
Thiên hỏi
-Từ giờ, muội sẽ tu luyện công pháp thuộc tính âm, tỷ tu luyện công pháp thuộc tính dương có được hay không?
Thiên gật gật, bỗng gương mặt dại ra
-Nhưng mà, muội nói với ta việc này làm gì? chúng ta đâu có thiên tài địa bảo gì thuộc tính âm dương?
Thanh gật đầu ra vẻ tán thành nhưng mà sau đó lại phất tay ra, linh thạch tự động xuất hiện trên tay Thanh. Giọng nói có phần nắm chắc
-Ai nói với tỷ rằng phải có thiên tài địa bảo mới có thể tu luyện thuộc tính âm và dương? Tuy nhiên tỷ nói đúng là không sai, chúng ta cần thiên tài địa bảo sẽ tu luyện nhanh hơn nhưng mà hỗn độn linh khí xung quanh chúng ta, không phải là từ âm dương mà ra đó sao?
Thiên chợt hiểu ra ý của Thanh kinh hô một tiếng. Thanh lấy ra năm khối linh thạch, tới tận lúc này Thiên mới biết Thanh có viên ngọc này có thể lưu trữ linh khí.
-Muội lấy những thứ này từ đâu ra?
Thanh cứng họng, đây là thứ Thanh khó giải thích nhất. Nhưng rồi cũng bịa ra một lý do rất củ ấu
-Của...một tiên nhân rớt lại....
Thiên liếc mắt
-Không biết vị tiên nhân nào lại hậu đậu như thế?
Thanh không giải thích chính là, Thiên vừa đến luyện khí cảnh tầng một, nhìn Thanh thì Thiên sẽ thấy Thanh vẫn luyện khí cảnh tầng một, nếu như chỉ là mới tu luyện mà có thể giết được một vị tiên nhân. Ai có thể tin?
Thiên cũng không nói nhiều nữa vì vậy lái sang thứ khác
-Vậy muội muốn tu luyện như thế nào đây?
Thanh lúc này mới a một tiếng, truyền  thần thức qua cho Thiên một bộ công pháp có tên là Chân Dương Quyết. Thanh thì đã có Chân Âm Quyết. Sau khi đưa ra Thanh nói tiếp
-Tỷ đưa hai tay để trước người như vậy nè
Nói rồi Thanh làm mẫu, Thiên cũng làm theo. Hai người chính là mặt đối mặt, tay chạm tay. Thanh để giữa  hai người, chính là linh thạch, bốn khối linh thạch còn lại thì Thanh lại dùng sỏi bố trí trận pháp nhỏ xung quanh. Thiên lại nổi tính hiếu kì
-Muội đang làm gì thế?
Thanh chỉ vỏn vẹn 
-Dọn vài viên sỏi
Sau khi xong, Thanh lại bước vào vòng tròn trận pháp được bày ra từ sỏi. Hai người đặt tay vào nhau, ở giữa là khối linh thạch bay lơ lửng. Hai người đồng thời nhắm mắt lại, như là tương thông. Thiên khi lên luyện khí tầng đã sinh ra thần thức, hai người chạm tay nhau thế này có thể nói là tâm trí tương thông, thần thức tương liên!
Cái cảm giác thần thức quấn lấy nhau này, nó cho cảm xác còn hơn xa với đụng chạm xác thịt. 
Hai người đồng thời vận pháp quyết, chỉ thấy năm khối tinh thạch ầm một tiếng vỡ vụn. Từng đoàn bạch sắc khí lơ lửng xung quanh.
Nhưng chẳng mấy chốc những đoàn bạch khí này từ trong đó tụ thành một khối lơ lửng ở giữa hai người. Từ trong khối bạch khí đó, về phía Thiên thì có rất nhiều tia sáng màu vàng nóng bức chui vào người Thiên, phía Thanh thì có những tia đen tối mang đến hàn khí chui vào người Thanh.
Tuy nói âm dương thì không thể nào không kị nhau được, nhưng một người tu âm và một người tu dương thì lại rất khác, nhất là khi tâm thần hai người đang tương liên. Một cảm giác vượt xa đụng chạm xác thịt và cứ như mình rất cần đối phương hiện ra giữa hai người, khiến cả hai gương mặt có chút ửng hồng.
Khối bạch khí đó dần biến mất, nhưng linh khí từ bốn phương tám hướng tụ về, Thanh và Thiên cứ ngồi đó như tượng không nhúc nhích gì, cứ thế tu luyện, đợi đến khi linh khí trong người hai người hoàn toàn thay thế bằng âm dương nhị khí là sẽ thành công.

loading...

Danh sách chương: