Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Duc Lac Chuong 2 Xuan Tan Trong Gang Tac

Trong giây phút ta chìm vào bóng tối, một người luôn tự cho mình mến yếu như ta lại tự nhiên không rơi một giọt nước mắt, trong tận sâu trong từ kinh mạch như toát ra bên ngoài giống như giải phóng con người. Suốt cả tuổi thơ dài đằng đẵng chỉ có thể quay mặt vào tường mà trò chuyện với chính mình, cả thanh xuân lao đầu vào một nam nhân để rồi phải tự ép buộc bản thân hiền dịu trong sáng yếu đuối mong ngóng nhận được ánh mắt thương hại. Ta giấu thân phận của mình để làm gì? Tại sao từ đầu không nói ra, nếu nói ra sớm có phải đã không ra cớ sự này? Cứ cho rằng ta dã tính khó bỏ thì đã sao? Người ta giết ở Hạ giới chỉ có những kẻ ta hận, những kẻ ức hiếp người khác, không lẽ cứ phải nhẫn nhịn, bọn họ gây cho ta đau khổ không lẽ cho họ sống tốt sao? Có trách thì phải trách các người sấp đặt kiếp số cho ta dựa trên thù riêng, suy cho cùng cũng bởi vì nhà họ Mạc không chấp nhận ta mà thôi. Cả lúc ta ở bên cạnh Mạc Phong ngài ấy vẫn rất hay hỏi thân thế của ta, mỗi khi ta làm điều gì cũng phải hồi hộp lo sợ, sợ bị nghi ngờ. 5 vạn năm kể ra chẳng có gì tốt đẹp, tại sao ta phải khổ như vậy?Nếu ta không lựa chọn được người sinh ta ra thân phận cao quý thì ta sẽ khiến người sinh ta ra được cả Thiên hạ tôn sùng, Thiên giới này rồi có một ngày tôi sẽ xé toan nó ra để Ma Đạo là độc nhất chí tôn.
Rơi xuống U Minh giới ta chỉ còn nữa cái mạng, những thứ mộng mơ thiếu thời đều tan biến, ngay cả cái tên Mạc Phong ta cũng chẳng muốn gọi, coi như ta nợ ngài ấy một cái thân phận cao quý. Đợi một ngày ta quay trở lại được, giết chết những kẻ khiến Mạc Phong phải tự tay giết ta thì ta và Mạc Phong sẽ được trở lại như xưa, sẽ không còn ai ràng buộc nữa chúng tôi những thứ tiểu tiết đó nữa.
Ở U Minh giới đầy rẫy ma quỷ, ta phải một mình chống chọi không bao giờ ngừng nghỉ, sau đó rất lâu ta tìm được một thỏi ngọc màu đen ở sâu trong lòng Quỷ động rồi đem nó làm thành một thanh sáo, dùng máu của mình tế toàn bộ vong linh trong Quỷ động, cuối cùng ta có được toàn bộ Ma lực của chúng. Thanh sáo đó tôi đặt tên là Ma Phong. Một ngày kia do bẻ được chiếc sừng của Quỷ vương nên hắn đưa ta ra khỏi U Minh. Lúc nhìn lại ánh mặt trời ta mới biết mình đã bỏ lỡ thêm 3 vạn năm thanh xuân tươi đẹp.
Về lại đây ta vẫn phải trốn người khác, sợ người ta nhận ra mình. Một ngày kia gặp một đạo binh của Chiến Thần đang truy đuổi theo một đoàn binh của Ma tộc, ta tiện tay cứu họ và rồi họ xem ta như chủ nhân, lúc này ta nghĩ ngay đến chuyện lập ra thế lực cho mình,nhờ hai huynh muội Đại Lục mà ta dần có được chỗ đứng. Đại Lục là tướng dưới trướng của phu quân hiện tại của Mẫu Thân ta, sau khi biết thân phận thật thì không lâu sau đó ta cũng tìm được mẹ nhưng ta không muốn nhận.Đi đánh chiếm khắp tứ hải hết 1 ngàn năm ta mới biết Chiến Thần đã lập thất từ lâu, thậm chí còn có hai đứa con. Là do ta không nghe ngóng kỷ nên mới trở thành kẻ lạc hậu, ta còn ngỡ Chiến thần vẫn đang chờ ta. Sau đó ta như một kẻ điên loạn mà chém giết, dành cả hai vạn năm mới có được cái danh Nữ Vương lập ra Hàn Trung Động, trở thành một trong hai kẻ thù không đội trời chung với Thiên tộc. Năm đó ta mười vạn tuổi.
Mùa xuân năm đó hoa không nở...
Sầu lại dâng đến tận mây xanh .

loading...