Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Duc Lac Chuong 3 Lan Dau Gap Lai Dua Tre Xau So Gap Phai Ta Nam Xua


Ngày xuân con én đưa thoi
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Mấy câu thơ này rất giống với tiết xuân năm đó.
Thật sự có nhiều lúc ta cảm thấy bản thân đã đánh mất đi rất nhiều thời gian, thoáng chốc đã thành một bà lão rồi, lâu lâu tình cờ thấy những người cùng tuổi, bọn họ có phu quân, có con có cháu khiến ta cảm thấy có chút chạnh lòng. Kể thì rất nhanh nhưng để trãi qua quả thật giống như trên bãi chông, phải tự tổn thương mình để bước tới dù biết càng đi sẽ càng đau.
Cả đời này định sẵn là cô độc đến già rồi,biết rõ giữ ta và Mạc Phong đã hết hi vọng, ngài ấy lấy Phượng Hoàng Thánh chủ cùng nhau sinh con, sống hạnh phúc bên nhau còn ta vẫn không quên được ngài ấy, đời này ta không cần ai nữa. Nhưng sau này nếu có cơ hội cũng không bao giờ muốn gặp lại.
Sáu vạn năm trước , có lần đánh chiếm Mộc gia, ta bị Mộc thần lừa rơi vào bẫy làm bị thương, trận đó thua ta rút quân về động, một tuần sau vết thương phát độc, hoa mọc trên người, cả tấm lưng nổi cộm lên cành cây, không thể chịu đựng nổi đau đớn bắt buộc tôi phải tìm người chữa trị. Nghe nói Sơn gia là khắc tinh với Mộc gia bởi năm xưa họ cùng giành một nữ nhân, còn là những gia tộc giỏi dùng độc hơn hết so với tất cả các tộc thì Sơn gia bí ẩn nhất, lại không hề quan tâm đến bệnh nhân là ai có thân phận gì nên ta một mình đến Sơn gia, tỏ lòng thành kính vô cùng nhưng họ thậm chí còn không nhìn mặt ta, ta mới chợt nhớ ra 2 vạn năm trước ta tình cờ gặp được con gái bên ngoài của Sơn Thánh là Thùy Dung, lúc đó cô ta chuẩn bị trở dạ sinh con như chẳng có ai bên cạnh, ta cũng bắc đắt dĩ phải giúp đỡ, cô ta sinh ra một đứa con trai tròn trĩnh đáng yêu vừa nhìn đã thích, cứ tưởng là xong việc hoàn hảo thì lúc cắt dây rốn ta lại lỡ tay làm rơi dao vào người đứa trẻ, may mà không sao nhưng đứa trẻ bị thương nhẹ ở sau cổ. Hai vạn năm trôi qua chắc đứa trẻ đó cũng lớn nhiều rồi. Trong lúc chờ Sơn gia đồng ý chữa trị ta qua ngọn núi bên kia tìm mẹ con họ. Núi mà họ ở là Ung Linh Sơn, đến lưng chừng núi là một con suối khá đẹp, đến nơi ta ghé lại uống chút nước mát thì thấy có người đang tắm ở dưới, dáng vẻ cậu ta cũng khá khôi ngô nhưng có lẽ nhỏ tuổi, cậu ta lưng trần ngâm nước mà không nhận ra ta đang ở gần đó, lại thoáng thấy ở sau cổ cậu ta có một vết sẹo nên ta nghĩ có thể là đứa trẻ năm xưa nên bước đến định hỏi ai ngờ cậu ta vừa thấy ta liền giật mình rồi ngã xuống nước, hai tay huơ loạn xạ kêu cứu, vậy là ta phải dùng phép cứu cậu ta lên bờ, ta ngồi đặt cậu ta lên đùi, cậu ta bất tỉnh, trong đầu lại chợt nghĩ "Nếu như năm xưa ta lấy Chiến thần thì có lẽ con của chúng tôi đã rất lớn rồi. "
Vừa nghĩ thì cậu ta tỉnh dậy, cậu ta bối rối, đỏ mặt rồi cuối cùng quay lưng che thân lại: "Đa tạ tỷ tỷ đã cứu."
Ta lấy áo khoác ngoài của mình khoác lên người cậu ta rồi hỏi: " Ngươi là Sơn Tiểu Văn phải không? "
Đứa trẻ quay lại nhìn tôi ngạc nhiên : " Làm sao tỷ biết? "
Ta xoa đầu nó: " Là tên do ta đặt mà, cậu và mẫu thân cậu vẫn khỏe phải không? Cậu trong rất lớn, không ai nghĩ cậu chỉ mới 2 vạn tuổi đâu, nhờ vết sẹo trên cổ cậu ta mới nhận được."
" A! Ta nhớ rồi! Mẫu thân có kể về tỷ cho ta biết. Người nói tỷ là một đại mỹ nhân, nhưng đệ thấy tỷ còn đẹp hơn cả đại mỹ nhân nữa."
Ta đỡ cậu ta đứng dậy rồi kéo lại gần mình, cậu ta mới từng tuổi này mà đã suýt cao hơn ta rồi, rất ra dáng nam nhân còn có gương mặt anh tú như vậy sợ rằng sớm thôi cũng sẽ cưới vợ sinh con, tới khi đó ta lại thua một đứa trẻ rồi, chuyện này rất khôi hài có phải không? Ta đi nhặt y phục gần đó cho Tiểu Văn, nhóc con này bối rối mặc vào mà mặc còn không xong cái áo, thấy vậy ta mới giúp cậu ta mặc. Cậu ta đỏ mặt nhìn ta mà cười ,ta đột nhiên sững sờ, cậu ta cười nhìn rất giống Chiến thần, ta hơi hoang một chút rồi tự bảo chỉ là trùng hợp.
Ngay lúc đó mẫu thân cậu ta xuất hiện, ta được mời về nhà làm khách ở lại vài hôm, từ hôm đó thằng nhóc Tiểu Văn cứ hay lén ngó vào phòng ta, nhiều lúc ta cảm giác đang bị người khác nhìn, mỗi lần ăn cơm cậu ta đều kéo ghế gần ta một chút, ân cần gấp thức ăn cho ta. Dù còn nhỏ nhưng Tiểu Văn làm cho người khác cảm thấy cậu ta rất điềm đạm và hiểu chuyện. Có lần ta bị phát độc lúc nữa đêm, bên này ta chỉ làm rơi tách trà thì bên phòng đối diện cậu ta đã chạy qua vô cùng lo lắng chăm sóc ta còn hơn người bệnh sắp chết.Cậu ta một hai không chịu về phòng mà cứ muốn chăn sóc ta dù mẫu thân đã gọi. Ta thấy mẫu thân của Tiểu Văn thậm chí còn không dám lớn tiếng la nó. Cả đêm đó cậu ở cạnh ta, sáng ra thì cậu ta ngủ quên nên ta để cậu ta lên giường ngủ. Ta ra đi khắp nơi tìm Thùy Dung nhưng hình như cô ta đã rời khỏi nhà, tình cờ vào được phòng của Tiểu Văn. Cậu ta khiến ta bất ngờ hết lần này tới lần khác, trong căn phòng gọn gàng ngăn nắp, tranh chữ do cậu ta viết vô cùng đẹp, đi một vòng trong phòng thì chợt thấy ở gần giường có một chiếc giá treo tranh, mà lạ ở chỗ người trong tranh lại là ta, Tiểu Văn họa tranh cứ như thật cảnh ta và nó ở bờ suối hôm đó. Ở trên giường cũng có một bức họa của ta. Thằng nhóc này đúng là rất có khiếu vẽ, chỉ có đều nó sau chỉ thích vẽ ta thế này? Tham quan cả gian phòng ta mới biết Tiểu Văn còn vẽ nhiều tranh họa của ta hơn nữa, gần một gương lớn, nó vẽ từng cử chỉ hành động của ta không thiếu bức nào. Ngay cả cảnh có lần ăn cơm bị ngẹn của ta, lên tranh của Tiểu Văn lại chẳng khác gì kiệt tác. Ta thích thú ngắm nhìn mà không biết từ khi nào Tiểu Văn đã vào phòng, nó ho vài tiếng ta mới nhận ra. Ta bối rối : " Ta không cố..cố ý vào phòng của con đâu? Ta chỉ muốn tham quan phòng con một chút!"
Nó đột ngột cau mài nhìn ta. Ta vội bỏ tranh xuống, cứ sợ nó sẽ ghét ta, ta tìm chuyện khác nói:
" À, Tiểu Văn, mẫu thân con nói muốn cho con nhận ta làm nghĩa mẫu, ta đã đồng ý rồi...không biết...ý con..."
Ta chưa kịp dứt câu, nó đã quát lớn:
" Ai cho phép tỷ làm nghĩa mẫu của ta?"
Ta giật hết cả mình, không ngờ Tiểu Văn lại phản bác lại nhanh như vậy. Ta lùi lại rồi cẩn thận né tránh nó mà bước ra cửa. Nó chợt chạy tới, đẩy ta vào tường, ta cứ tưởng nó định đánh ta đấy chứ, ai ngờ nó lại nói:
"Sau này dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra tỷ cũng không được phép coi ta như con. Bây giờ ta gọi tỷ bằng tỷ tỷ nhưng tỷ phải tuyệt đối không được coi ta là đệ đệ, càng không được gọi ta là "con". Tỷ hiểu chưa?"

Ta cười có qua chuyện :

" Được được, nếu ngươi ghét ta như vậy thì ta không gọi ngươi như vậy nữa, coi như là lỗi của ta vậy..."

" Không phải! Ta không nói tỷ có lỗi."

Vừa nói nó lại tiến đến gần ta hơn, áp sát người.Ta cũng bế tắc không biết đi ra đường nào, may mắn Thùy Dung về, vừa thấy chúng tôi cô ấy chạy tới kéo Tiểu Văn ra, Tiểu Văn bỏ đi nước một không quay lại.
Thùy Dung ngại đến không biết nói gì còn ta thì xoa vai của mình mà thấy đau vô cùng. Một lúc Thùy Dung cuối đầu, nói:
" Là lỗi của ta không biết dạy con. Ta xin lỗi."
Ta cười gượng:
" Là ta làm cho thằng bé ghét thôi. Cô không có lỗi đâu."
"Thằng bé này được nuông chiều quen rồi, lúc nhỏ ta hay kể về cô cho nó nghe, nó lúc nào cũng muốn gặp cô cả. Có lẽ vì nó không kìm chế được vui mừng nên mới có hành động vô lễ. "
Ta cười tiếp :
" Ta hiểu mà..."

loading...