Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Duc Lac Chuong 6 Su That Khien Ta That Vong

Đọc xong bức thư tình đó vốn dĩ định quay về nhưng lại vô tình đi đến phòng của Thùy Dung, cứ như có một sức hút mãnh liệt, ta vào phòng, lại là cơ duyên trùng hợp ta lại có hứng thú với chiếc hộp quý giá trên kệ sách, mở ra mới thấy có mãnh ngọc bội vô cùng quen thuộc, ta suy nghĩ rất lâu mới nhớ ra nó là của Chiến Thần. Cảm giác vô cùng ngạc nhiên, chưa dừng ở đó. Dưới gói ngủ của Thùy Dung còn có một chiếc áo bào. Nhìn chiếc áo đó mà tim ta thất lại. Đó chẳng phải lúc trước ta may cho Chiến Thần hay sao? Đường kim, mũi chỉ không sai vào đâu được, vết thêu chữ "hàn" ở trong tay áo đó chẳng phải là do ta thêu lên hay sao? Ta bỗng rung bần bật rồi chạy một mạch đến Chiến Thần điện, đám binh sĩ kia không ngăn được cơn ghen của kẻ si tình lâu năm. Ta gặp được Chiến Thần nhưng lúc đó lại có cả Tiểu Văn bên cạnh, thằng bé bị trói hai tay lại, gương mặt vô cùng tức giận, thấy ta nó liền gọi:
"Tỷ tỷ, cứu đệ!"
Ta cố bình tâm lại, hỏi:"Chiến Thần, thằng bé này là ai?"
Chiến Thần không nhìn ta:
"Hai bên đang giao chiến, chủ tướng của địch sao lại một mình xông vào Chiến Thần điện làm loạn?"
Ta tự biết đây là việc không nên nhưng đã đến rồi thì phải hỏi cho rõ, chẳng nhẽ lại trùng hợp đến nổi có một đứa trẻ giống Chiến Thần như vậy, mẫu thân nó lại còn giữ...giữ chiếc áo này.Ngay lúc ta định bước đến gần hơn thì Chiến Thần cất lời:
"Người đâu!"
"Phụ thân người đừng làm hại tỷ ấy, con sẽ nghe lời, sẽ không muốn trốn nữa..." -Tiểu Văn hốt hoảng la lên.
Ta như vừa nghe tin dữ, sét đánh ngang tai. Tiểu Văn gọi Chiến Thần là phụ thân ư?
"Tiểu Văn, đây là...là phụ thân của đệ...sao? "
Chiến Thần kéo nó lại không cho nói:
"Mau đưa công tử vào trong, nhốt lại không cho ra ngoài."
Nói xong ngài ấy bước đến gần ta. Ta đau đớn cầm chiếc áo trên tay đưa ra trước mặt:
"Chiếc áo này...ta lấy ở chỗ Thùy Dung, tại sao ngài lại để quà ta tặng ngài cho nữ nhân khác giữ?"
Chiến Thần không nói gì, giật lấy áo rồi xé toan nó ra:
"Đồ ta bỏ đi rồi, ai muốn giữ thì giữ làm sao ta biết được. Người của Ma tộc không được phép vào điện, chỉ gây thêm chướng khí. Mời cô về cho, muốn nói gì hãy nói ở Chiến trường."
"Được... "
Ta quay lưng đi, con tim còn đau thấu.Tại sao ông trời thích trêu đùa ta như vậy? Đứa trẻ ta xem như con ruột, thương yêu như vậy lại là kết quả của Chiến Thần và nữ nhân khác. Thùy Dung là người ta ngưỡng mộ bởi sự hi sinh cao cả của một người mẫu thân dành cho con, hóa ra lại là tình địch. Trên đời còn thứ gì khiến người ta tức cười hơn chuyện này không?Trên đời này còn có ai đáng để ta đặt tâm tư vào hay không?
Ngày hôm đó trở về Hàn Trung Động, ta uống rất nhiều rượu.Đại Lục bên cạnh an ủi, hát cho ta nghe cả đêm. Cũng chỉ có mình hắn hiểu ta, an ủi cho ta mà thôi.


loading...