Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Duc Lac Chuong 7 Thoi Gian Dinh Chien Gap Lai Nguoi Quen

Sau cái ngày ta biết được Tiểu Văn là con của Chiến Thần, từ hôm đó ngày nào ta cũng ở chiến trường, chẳng có giây phút nào ngơi nghỉ. Ba bên Thiên tộc, ta và Ma quân đánh nhau không ai nhường ai. Vào một ngày đẹp trời của năm vạn năm sau, ta và Chiến Thần ký hiệp ước đình chiến, thời gian là 2 vạn năm. Tới thời khắc này cả ba bên ai cũng bị tổn thất rất nặng cần có thời gian dưỡng binh. Vậy là ta nhường một chỗ trên chiến trường cho Ma quân, hai bọn họ đánh nhau, ta đứng ngoài cuộc. Hơn nữa đời người làm chuyện ác, ta cũng có không ít thành tụ, nữa phần Ma giới do ta trị, U Minh là thuộc địa của ta. Ở Cửu Trùng Thiên chưa ai là chưa biết đến tên ta, Liên Hàn Hàn. Nhưng bước tiến chiếm toàn bộ lục giới còn rất xa.Năm vạn năm trôi qua ta cũng già đi năm vạn năm. Mười lăm vạn tuổi đi gần nữa đời người, trái tim ta bây giờ càng giống đóng sắt vụn chẳng còn giá trị sử dụng, mọi việc điều dùng cái đầu để hành sự. Trong suốt thời gian đó cứ hai tháng lại có một bức thư từ bên ngoài gửi đến tự xưng là Sơn Tiểu Văn muốn hẹn ta lên Ung Linh Sơn nhưng chưa lần nào ta đi cả. Thứ nhất, ta không có thời gian. Thứ hai, ta không muốn thấy mặt đứa trẻ đó nữa.
Một hôm, ta đi đến ranh giới của đất của Hàn Trung Động và Thiên giới xem thử tình hình thì tình cờ bắt gặp một tên mặc giáp phục coi bộ là trọng binh đang đánh một kẻ khác cũng mặc cùng kiểu giáp phục đó, tên phía dưới chỉ biết né đòn, miệng hộc máu, không ngừng, tên phía trên lại cứ nhẫn tâm mà đánh.Cảm thấy có chút bất bình nhưng là chuyện của người ta nên ta cũng không rãnh chiên vào. Vừa định bỏ đi thì tên phía trên chợt hét lớn vào mặt người ở dưới:
"Ta cho ngươi chết! Đã bị Chiến Thần phạt đến đây làm binh lính còn dám tơ tưởng đến nữ nhân. Ngươi ở đây 5 vạn năm rồi bị ta đánh vẫn chưa đã hay sao?"
Tên đánh người nhặt dưới đất lên một mãnh giấy rồi vò xé nó:
"Hình như đây là bức tranh cuối cùng của ngươi rồi phải không? Nữ nhân trong tranh quả là chẳng khác gì mỹ nhân vạn năm có một, chỉ đáng tiếc ngươi chờ cô ta lâu vậy cũng có thấy tới đâu. Nếu có tới thì bổn đại gia cũng muốn gặp một lần, nói không chừng ta lại có thêm một tiểu thiếp xinh đẹp. Ha ha ha..."
Nói xong tên đó còn giẫm thêm cái nữa rồi mới bỏ đi. Nam nhân ở lại trướng tới cầm lấy nắm giấy vụng dưới đất rồi hét lớn đầy tức giận. Xem xong kịch rồi ta cũng nên đi. Đi một vòng mất khoảng hơn 2 canh giờ rồi lại quay về chỗ cũ. Tên nam nhân kia vẫn nằm bất động. Thấy thế ta mới tiến đến gần, vỗ vào giáp:
"Chết rồi à?"
Hắn vừa nghe tiếng ta thì chợt bật dậy, giọng của hắn nghe giống như vừa bừng tỉnh:
"Hàn Hàn!"
Ta giật mình lùi lại, hắn ngẩng mặt nhìn ta, bụi bậm, râu tóc của hắn bừa bộn nhìn vô cùng bẩn.Ta phủi váy của mình:
"Ngươi chưa chết nữa à? "
"Hàn Hàn...nàng không nhận ra ta sao?"
Hắn chợt ngồi dậy giống như chưa từng bị đánh.Hắn ôm chặt hai chân ta, khóc:
"Cuối cùng nàng cũng đến gặp ta, ta vui lắm! Hàn Hàn, nàng có biết ta nhớ nàng biết bao nhiêu không?
Ta đá mạnh hắn ra, quát:
"Ta không quen ngươi, mau cút!"
Hắn nhìn ta rồi không nói không rằng kéo ta chạy như bay. Đưa ta đến một hang động, hắn phủi bụi trên tay, cẩn thận lấy món gì đó được gói trong chiếc khăn gấm ra, đưa cho ta:
"Nàng còn nhớ thứ này không?"
Thứ hắn đưa ra là một hòn đá nhỏ nhưng rất đặc biệt. Ta trầm ngâm một lúc thì nhớ ra đó là viên sỏi mình tặng cho Tiểu Văn. Ta nhìn thật kỹ gã nam nhân cao lớn trước mắt. Quả thật đã khác rất nhiều so với trước nhưng nhìn kỹ sẽ thấy giống. Ta nhận ra rồi nhưng giả vờ không quen ,ta nói:
"Viên sỏi này có gì đặc biệt đâu chứ? Ngươi mau cút ra chỗ khác cho ta đi!"
Hắn chen người che cửa đọng nhỏ, ta cố len người qua rồi vô ý vung tay mạnh đẩy hắn ngã lăn. Ngay lúc đó ta cứ như có phản xạ, biết bản thân Tiểu Văn yếu ớt từ nhỏ, ta chợt lo lắng, bất giác quay lại đỡ hắn dậy. Hắn ho vài tiếng rồi ghì chặt tay ta:
"Nàng nhớ ra rồi phải không?Ta biết nàng vẫn còn nhớ ta mà. Ha ha..."
Tiếng cười hắn không còn trong trẻo như trước mà đổi bằng tiếng giọng trầm ấm. Ta chợt sót xa cho đứa trẻ này. Mép miệng hắn râu dài đen đậm, khóe mắt rung rinh nhìn ta lưu luyến, nước da mặt ngâm, vai rộng, tay dài....đứa trẻ ngày xưa đã là một đại nam nhân rồi! Ta chạm khẽ râu trên mép:
" Phải, ta nhận ra rồi. Làm sao ta quên được? "
Hắn mừng như được quà, lúng túng đỡ ta đứng dậy, cẩn thận phủi y phục cho ta. Lần này ta phải ngước nhìn hắn. Hắn cúi mặt nhìn ta rồi đột nhiên rơi lệ nhưng lại quay lưng giấu nước mắt.

loading...