Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Duc Lac Chuong 8 Nhuc Oc Du Doi

Thấy hắn khóc tự nhiên cảm thấy đồng cảm. Hắn bệnh hoạn yếu ớt như vậy cũng thật quá đáng thương. Ta bước đến gần hắn một chút, kéo hắn quay mặt lại rồi đưa tay nâng mặt hắn lên:
"Có gì phải khóc. Ngươi sống với phụ thân không tốt sao? Chiến Thần bắt nạt ngươi ư?"
"Không...có...ta sống rất tốt."
"Rất tốt mà lại từ một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú thành ra một kẻ râu tóc rối bờ vậy sao? Nói cho ta biết, Thùy Dung không chăm sóc ngươi phải không ? Cô ta cũng thật là! Được trở về với phu quân liền không ngó đến ngươi nữa. Nhưng mà cũng không thể trách, chắc bây giờ hai người họ có thêm con cái nên không rãnh quan tâm đến ngươi..."
Ta chưa nói hết câu hắn đột nhiên nhào tới ôm xiết lấy ta.Ta giống như bị một tản đá ép lại.Hắn nói:
"Hàn Hàn, tại sao suốt 5 vạn năm qua ta gửi thư cho nàng, nàng lại không hồi âm? Nàng có biết mỗi lần lén gửi thư ta đều bị đánh rất nhiều hay không? Ta tưởng nàng quên ta rồi, ta sợ lắm!"
Ta loay hoay đẩy hắn ra. Cuối cùng cũng xô ra được, ta tức giận quát lên:
"Ngươi không còn nhỏ nữa, sao không biết giữ thân phận một chút. Không nói tới nam nữ thọ thọ bất tương thân, chỉ nói tới ngươi là con của Chiến Thần là binh sĩ của Thiên tộc mà lại ở hang động này có hành động thân thiết với Nữ Vương của Hàn Trung Động thì cũng đủ kết tội ngươi có liên quan đến Ma tộc, là tội chết đó!"
Hắn nhìn ta, nhỏ giọng:
"Chẳng lẽ đối với nàng ta cũng phải kiêm dè hay sao? Nàng đã đọc bức thư đó chưa?"
"Ta đã...à không ta không biết bức thư nào cả."
"Nàng nói dối. Rõ ràng trên giấy có mùi của nàng. Nàng giấu ta không được đâu. Nàng nói thật lòng đi, bây giờ ta đã là một nam nhân 7 vạn tuổi rồi, ta có thể bảo vệ nàng, có thể cho nàng hạnh phúc."
Ta thật quá nhức đầu! Lần đầu phải đối mặt với chuyện vô lý nhất trên đời này. Hắn bước một bước, ta lùi một bước, cuối cùng bị dồn vào tường, ta cau mài:
"Ta chưa đọc bức thư nào cả. Ngươi mau để ta đi! Nhóc con như ngươi thì biết gì mà nói!"
Ta xô hắn ra rồi chạy đi một mạch về Hàn Trung Động. Về tới nơi ta mệt nên nằm lăn ra giường lúc này vô tình lại gặp lại chiếc gương đặt trong một góc tường mà lâu nay ta chẳng thèm để ý. Ta đi tới mở gương ra. Một đóng thơ từ của Tiểu Văn mà ta chỉ đọc chưa tới hai bức. Ngay lúc này đây ta mới lấy bức thư được đặt trên cùng ra đọc. Thì ra trên mỗi bức thư hắn đều hỏi ta có đồng ý không, còn nói đếm tuổi tác của mình. Hắn nói hắn là con người cố chấp chưa bao giờ từ bỏ ý định của mình vì bất cứ điều gì, hắn nói hắn là thật lòng....
Ta thở dài gấp đôi lá thư lại:
"Thật lòng? Nực cười! "

loading...