Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Duc Lac Chuong 9 Chut Gi Do Tiec Nuoi Tuoi Tre

Mấy hôm sau nữa lại có thư gửi cho ta. Như lệ cũ, ta ném hết vào gương. Hôm đó đang bàn việc với  Đại Lục thì binh sĩ nói có người gửi một tét tóc và một hòn sỏi cho ta, ta nhìn thoáng qua thì đã biết kẻ nào gửi. Trong lòng chợt lo lắng. Không biết hắn gửi như vậy là có ý gì? Không phải nói hắn rất quý viên sỏi này sao, tại sao lại trả lại? Cả hôm đó ta cứ không yên. Tối, ta nằm trên giường, Đại Lục ngủ trên chiếc ghế dài, ta nhìn qua hắn rồi hỏi:
"Đại Lục, ngươi tin một đứa trẻ có thể yêu sâu đậm một nữ nhân lớn hơn mình rất nhiều tuổi suốt 5 vạn năm không? "
Hắn nhắm mắt trả lời:
"Không biết, chuyện tình cảm trước giờ không nói trước được. "
Ta hỏi tiếp:
"Ta hỏi ngươi một câu. Từ trước tới giờ có rất nhiều người nói ta là hồ ly. Ngươi có thấy ta như vậy không? "
"Cô đâu phải không biết bọn họ chỉ đang ghen tị với cô.Một người xinh đẹp thu hút người khác thì bị bảo là hồ ly, như vậy những người bị thu hút đó cũng chẳng có gì đáng tự hào."
Ta thờ dài: "Phải, do ta xinh đẹp nên hắn mới bị thu hút, chỉ cần ta khiến hắn không nhìn thấy ta xinh đẹp nữa là được."
Vừa nói xong ta bật dậy, lấy chiếc áo choàng rồi chạy tới Ung Linh Sơn.Đúng như ta đoán, hắn nhất định đang ở đó, chỉ có đều khi ta tới nơi ở cũ của Tiểu Văn và mẫu thân hắn thì nơi đó đã được trang hoàn lại vô cùng đẹp đẽ. Ta bước vào trong, cánh cửa đống lai5x một cơn gió ùa vào tai, khi nhìn lại trước mắt là một nam nhân nhung mạo như ngọc, tóc dài tận gót chân, hàng chân mài kiếm sắc sảo, hắn đưa ánh mắt mê hoặc nhìn ta:
"Nàng cuối cùng cũng chịu tới."
Ta nhìn hắn như kẻ mất hồn rồi chợt giật mình :
"Ngươi là ai? Tại sao lại vào đây được ?"
Hắn ngây người:
"Nàng không nhận ra ta ư? Là ta, Sơn Tiểu Văn."
Ta hoàn hồn sau câu trả lời của hắn. Tên dơ bẩn hôm trước gặp bây giờ sao lại thành một đại mỹ nam thế này? Hắn nói tiếp:
"Hôm nay ta biết nàng nhất định sẽ tới. Ta đã lập lời thề nếu trong hôm nay nàng không đến ta sẽ tự tử ngay ở đây."
Ta bỗng dưng không kìm được lòng mà bật cười, có lẽ vì đã lâu rồi không tin ai nên khi có kẻ thề thốt ta cảm thấy nực cười. Nhưng ta vẫn không tin nam nhân trước mặt là Tiểu Văn. Ta liếc mắt nhìn hắn đầy nghi hoặc:
"Ngươi là Sơn Tiểu Văn sao? Lấy gì để ta đảm bảo mình không bị lừa?"
Hắn nhíu mài tức giận, đột nhiên ta rất sợ, lần đầu ta cảm thấy trong mắt một người lại có thể hiện lên cả hành động hắn định làm. Hắn sòng sọc bước đến chỗ ta, quay lưng lại:
"Nàng coi đi. Vết sẹo này còn có người khác giả mạo được sao?"
Ta dé chừng, kéo nhẹ áo của hắn ra xem, quả thật không sai được, là vết sẹo đó, lúc này ta mới đẩy hắn ra, lấy giọng nói :
"Hôm nay ta ra đây chỉ là muốn nói với ngươi, từ nay về sau đừng gửi thư cho ta nữa, có gửi ta cũng không đọc. Chuyện lúc trước chúng ta quen biết nhau chỉ là vì ta ngưỡng mộ mẫu thân ngươi một mình nuôi con khôn lớn nên mới xem ngươi như con ruột mà thôi. Ngày còn nhỏ ngươi đã nói những chuyện vượt qua tình cảm của tiểu bối với trưởng bối, dù chỉ là lời ngây dại non nớt hay lời thật lòng từ tận trong tâm thì đến giờ phút này ta và ngươi đều có thể nhận thức được rồi.Tuổi của ngươi cũng không còn nhỏ, cho nên ta không dám chắc chắn mình hiểu được hết trong đầu ngươi đang nghĩ gì, có gì vượt quá luân thường không? Ta là người rất nhát gan, ta không dám cược. Từ nay ta sẽ xem như chưa từng quen biết ngươi bao giờ.Đường ai nấy đi, vĩnh viễn cũng không chạm mặt lần nữa."
Đôi mắt hắn nhìn ta đầy đắc chí giống như hắn biết ta sẽ không thoát khỏi hắn vậy. Hắn mỉm cười, nói lại:
"Nàng xinh đẹp như vậy không sợ khiến người khác tương tư hay sao?"
Ta xem như hắn đã hiểu ý mình rồi quay lưng đi ra ngoài. Vừa chạm tay vào cửa, bất chợt khung cửa bốc cháy rồi xung quanh ngập trong màu khói lửa, hắn vẫn vui vẻ đến đáng sợ đi tới ngồi lên chiếc bàn giữ nhà. Ta loay hoay dập lửa nhưng chẳng thể làm tắt được một ngọn lửa nhỏ. Lúc này Tiểu Văn mới lên tiếng, hắn nói:
"Đây là lửa dùng để luyện đan dược của Sơn gia, nàng không dập được đâu. Chẳng phải ta đã nói nếu hôm nay nàng không đến thì ta sẽ tự tử hay sao? Bây giờ nàng đến rồi nhưng lại chối bỏ ta thì chi bằng hai chúng ta cùng chết. Nàng nhìn xem, căn nhà này là nơi ta sinh ra, là nơi ta thương nhớ nàng, ngày đêm hình dung dáng vẻ của nàng, cũng là nơi nàng chào đón một đứa trẻ dư thừa như ta chào đời, ta được chết ở đây thì còn gì bằng."
Lửa bắt đầu lớn dần, ta không thể nghĩ tới kết cục của mình lại trở thành một cục than đen thế này. Ta lo lắng chạy lại gần Tiểu Văn. Ta muốn hắn dừng lại nhưng sĩ diện cũng không bỏ được. Dồn hết lực tay của mình ta đánh mạnh vào đầu hắn:
"Mẫu thân ngươi suýt mất mạng để sinh ra ngươi vậy mà ngươi lại định chết như vậy à. Nam nhân vô dụng, nhu nhược như ngươi đáng lẽ lúc bế ngươi trên tay ta bóp chết ngươi cho xong chuyện."
Hắn nhìn ta đâm đâm, ta bực tức bước tới tự tạo kết giới xung quanh, tự bảo vệ bản thân. Ta vừa lặp xong kết giới hắn liền làm cho tắt lửa. Lúc này hắn đi một mạch ra khỏi nhà. Nét mặt hắn giống như đang hục hẫn. Ta bước ra ngoài theo hắn, bầu trời lúc này đã là rạng sáng. Hắn đứng bên vách núi quay lại nhìn ta: "Tại sao nàng không giết ta ngay lúc đó. Nếu nàng giết ta, 7 vạn năm qua ta cũng không phải chịu đau khổ như vậy. "

loading...