Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Fanfiction 12 Chom Sao Loai Hoang Da Chuong 25 Sa Luoi

Song Tử trơ mắt nhìn khung cảnh lạ lùng của hiện tại. Một thằng con trai cao lớn quỳ trước một nhỏ con gái thấp bé. Nhưng cũng sẽ chẳng có gì gọi là đặc sắc nếu thằng con trai đó không phải Cự Giải - cái kẻ không biết đến khuất phục là gì chứ đừng nói đến quỳ.

Một lần nữa Song Tử phải nói, khung cảnh này quá đỗi kì lạ. Mặc dù cậu thừa biết Cự Giải rơi vào tình huống như vậy là do Xử Nữ đã đá một cú vào chỗ hiểm của hắn. Căn bản thì có thằng con trai nào chịu nổi, kể cả Cự Giải, dẫu khỏe mạnh đến mấy cũng phải nằm thôi.

Nghĩ cũng thấy thương, nhưng Song Tử vẫn mắc cười hơn cả.

Vì đau mà Cự Giải không còn đủ sức làm gì, Xử Nữ nhân cơ hội đó được thả ra. Đôi mắt nó vốn đã to nay càng mở to hơn.

Không ngờ có ngày Cự Giải lại bại dưới tay nó (mặc dù chỉ là may mắn). Nhưng âu đó cũng là lúc đầu, ngay khi cảm nhận được sự chiến thắng, cảm giác trong Xử Nữ lập tức chuyển từ bất ngờ sang sảng khoái. Cuối cùng thì nó cũng trả đũa được hắn.

Song, niềm vui sướng chưa duy trì được bao lâu thì đã phụt tắt như một ngọn nến nhỏ trước gió.

- Mày...

Lúc Cự Giải vừa cúi gầm mặt, vừa gằn lên từ ấy, Xử Nữ vô thức giật lùi về sau hẳn mấy bước. Song, thiết nghĩ nó đã làm một chuyện kinh thiên động địa như vậy với Cự Giải, nhất định hắn rất điên máu. Và... có thể Cự Giải sẽ giết nó!

Vì phấn khích mà đôi đồng tử của Xử Nữ trở nên lấp lánh, tim nó đập rộn lên.

Thế nhưng...

- Tao sẽ băm nát chân mày!

Một tay chống dưới đất, Cự Giải chợt ngóc đầu dậy rồi gầm lên không khác gì một con thú. Trong một khắc, cả người Xử Nữ run rẩy như vừa có dòng điện đi qua. Đúng là Cự Giải giận thật rồi, cơ mà giận theo cái kiểu chẳng vui chút nào!

"Đùa à?"

Hỏi thế chứ thật chất trong thâm tâm nó đã có sẵn câu trả lời. Là ai chứ Cự Giải thì chắc chắn làm thật!

Một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống, Xử Nữ bèn lùi về sau thêm mấy bước, bỗng nó xoay người, ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Tuy Xử Nữ yêu cái chết nhưng không đồng nghĩa nó thích đau. Nếm từng chút một cảm giác chân mình bấy nhừ, nó chắc chắn sẽ không chịu nổi.

Thấy Xử Nữ bỏ chạy, Cự Giải liền có ý đuổi theo. Đúng lúc này, phía thân dưới đột nhiên nhoi nhói khiến hành động của Cự Giải có chút chậm chạp, song, hắn lờ đi tất rồi vụt chạy.

- Con nhãi ranh! Đứng lại!

Chất giọng phẫn nộ của Cự Giải vọng tới tai Xử Nữ. Trong thâm tâm nó không ngừng đặt ra câu hỏi, sao người ta cứ đuổi bắt ai đó là lại hét "đứng lại". Rõ ràng thì có tên ngốc nào nghe theo đâu. Không buồn ngoảnh ra sau, Xử Nữ cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy.

Một mảng kí ức chợt ùa về trong Xử Nữ. Lúc nhỏ, nó coi ké phim tình cảm trên tivi với mẹ, nó thấy đôi tình nhân rượt nhau trên bãi biển cười hí hí há há trông vui cực, rồi còn ước sau này lớn cũng sẽ trải nghiệm như thế.

Được một người con trai theo đuổi... Nghe thật tuyệt.

Nhưng không phải là giống bây giờ!

.

Cầm túi đồ ăn sáng Cự Giải nhờ mua hộ, Song Tử nhìn hai người họ cũng đủ biết cả hai đã quên mất sự tồn tại của cậu. Có điều... giờ ai sẽ giải quyết mớ đồ ăn này đây? Đã vậy Cự Giải còn chưa trả tiền cho Song Tử.

Thôi thì kệ vậy, quan trọng là tình cảnh vừa rồi thực sự đã mua vui cho Song Tử. Quả nhiên, ở cạnh những tên lập dị không bao giờ là nhàm chán.

Quay quay túi đồ trong tay, Song Tử mang theo tâm trạng phấn khởi trở về lớp.

~~~~~~~~~~

- Mẹ kiếp! Mày đâu rồi?

Bị mất dấu kẻ thù, Cự Giải điên tiết đánh cái uỳnh lên cánh cửa tủ bên dãy hành lang.

Cú đánh của hắn rất mạnh, Xử Nữ có thể chắc chắn điều đó, bằng chứng là tấm lưng nó đang va đập theo chấn động của cánh cửa.

Không gian chật hẹp, bóng tối ôm lấy, không khí lẫn hơi người ứ đọng gây nên sức nóng, nhưng nó có thể chịu được, chỉ có điều, người ở cạnh nó thì không chắc.

Mồ hôi từ người Xử Nữ đổ ra ròng ròng. Tay bịt chặt miệng đối phương, nó cố giữ yên lặng. Xử Nữ có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp phà vào lòng bàn tay nó của người kia, cũng dễ hiểu, ở đâu ra một đứa xông vào bịt miệng mình, không hoảng mới là lạ. Tuy nhiên, Xử Nữ vẫn thắc mắc, nó thì trốn Cự Giải nên mới chui vào đây, còn cô gái này, vì lẽ gì lại ở trong chiếc tủ nhỏ hẹp này?

Bỗng, một tiếng động kinh hoàng chọc thẳng vào màng nhĩ Xử Nữ. Lập tức, nó cùng cô gái ngước đầu lên.

Một bàn tay lơ lửng trên không trung... Hả?

Cự Giải đâm xuyên qua lớp cửa sắt luôn rồi!

Há hốc mồm, Xử Nữ thiếu điều hét lên một tràng chữ "A". Cả cô gái đối diện nó cũng kinh hãi không kém, người cô ta run bắn như mèo bị đạp trúng đuôi. Đảm bảo, nếu giờ Cự Giải mà ló mặt vô, hai người họ hồn siêu phách tán ngay.

Thật may là mọi chuyện không diễn ra như thế.

Rút tay lại, Cự Giải gắt gỏng nói lớn:

- Tao không tin là không bắt được mày!

Rồi hắn bỏ đi. Đồng thời cũng lấy đi mớ áp lực với hai cô gái.

Nghe ngóng thêm một lúc để chắc rằng hắn thực sự đã không còn ở đây, Xử Nữ khẽ trút ra một hơi nhẹ nhõm. Mở cửa, nó buông tay khỏi miệng cô gái.

- Xin lỗi, tên đó khủng bố tinh thần quá nên em phải trốn. - Miệng nó nói với cô nhưng mắt thì dáo dác bên ngoài.

Cuối cùng cũng có thể an lòng khi không thấy Cự Giải, Xử Nữ xoay lại nhìn cô gái đã ở cùng mình. Dường như vẫn còn sợ, cô gái cứ mở mắt trưng trưng nhìn nó thay vì đáp lại.

Khoan đã... Cô gái này có nét gì đó quen quen. Mái tóc vàng như nắng mai được thắt bím vắt qua vai dịu dàng, đôi mắt xanh biếc hơn cả bầu trời xa xăm, gương mặt có chút mệt mỏi và xanh xao, những điểm này bắt đầu xâm nhập vào trí nhớ của Xử Nữ.

- A, chị là Thiên Thần, người yêu của anh Song Ngư phải không?

- Hả?!

Sư Tử được thêm một phen thất kinh. Con bé này lôi đâu ra cái tin quái quỷ đó vậy? Sư Tử với Song Ngư yêu nhau hồi nào mà người với chả yêu. Huống hồ, cảm giác cô dành cho hắn không gì hơn ngoài sợ hãi và căm ghét. Cũng vì quá sợ Song Ngư nên Sư Tử mới núp ở đây.

Ban nãy, nhân lúc Thiên Yết xông vào phòng Hội học sinh làm loạn, Sư Tử đã dùng năng lực của mình, lén trốn ra ngoài. Dẫu biết cách này cũng chỉ là nhất thời và chẳng có tác dụng gì về sau nhưng lúc đó cô quá sợ hãi, vô cùng sợ, nỗi sợ nhấn chìm tất cả khiến Sư Tử chẳng còn nghĩ được gì khác, cuối cùng bản năng sinh tồn quyết định hành động thay vì ngồi yên tại đó. Rốt cuộc, trong lúc đang tự trấn an mình trong tủ đồ ở dãy phòng học bỏ trống với ý nghĩ sẽ chẳng có ai đến đây, thì bất ngờ, Vua tự sát - Xử Nữ hồng hộc xông vào, chưa hết, nó còn kéo thêm Hổ đến.

Miệng mở ra, Sư Tử toan lên tiếng thanh minh, nhưng trước khi cô kịp nói một chữ nào, Xử Nữ đã chen ngang.

- Người yêu của anh Song Ngư thì chắc chị cũng mạnh lắm. Chị giúp em một việc được không?

Đôi mắt sáng ngời hơn vì sao, Xử Nữ đột nhiên lao tới, nắm lấy tay Sư Tử bằng cả hai bàn tay nhỏ nhắn.

- Giết em nhé!

- Nhé! Nhé! Giúp em chết nhé!

Với mỗi từ "nhé" là Xử Nữ càng lấn tới, áp mặt lại gần Sư Tử hơn.

Bất ngờ, Sư Tử chẳng biết nên nói gì với tình huống này. Cuối cùng, cô lúng túng đảo mắt, vô lực co những ngón tay mềm yếu lại. Sư Tử cất chất giọng nhẹ bỗng nhưng não nề.

- Xin lỗi, cậu nhầm rồi. Tôi chỉ là một tên yếu kém thôi...

Xử Nữ bất động trong giây lát.

Yếu kém?

Thật à?!

Thế thì sao có thể ở cạnh một kẻ như Song Ngư được?

Điều này đúng là làm cho nó khó hiểu. Nhưng trông vẻ mặt yếu ớt kia thì chắc Sư Tử không nói dối.

Buông lỏng hai tay, Xử Nữ thất thiểu.

- Thế thì thôi vậy.

Chưa dừng lại, Sư Tử vô thức để những âm thanh trong suốt của mình thoát ra ngoài:

- Ghen tỵ thật đấy. Những kẻ mạnh mẽ như cậu thật khiến người khác ghen tỵ.

Bỗng nhận ra mình đang đi quá đà, Sư Tử giật mình như vừa tỉnh dậy sau một cơn mộng mị. Cô vội cười trừ, xua xua tay.

- Xin lỗi, cậu đừng để ý...

- Chị muốn mạnh mẽ hơn?

Gạt đi hành động của Sư Tử, Xử Nữ chợt hỏi. Vẻ mặt nó vẫn vậy, vui vẻ và hoạt bát.

Bị đánh trúng tim đen, Sư Tử bối rối ra mặt. Nhưng rồi cô cũng thành thật gật đầu nhẹ.

Mạnh mẽ, dĩ nhiên Sư Tử muốn trở nên mạnh mẽ. Muốn bản thân đủ sức bứt phá mọi hoàn cảnh và đối mặt với những vấn đề mình khổ sở lo nghĩ.

Nhưng được sao?

Một con mèo kém cỏi như cô sao có thể...

- Vậy thế này nhé, em sẽ giúp chị trở nên mạnh mẽ như mong muốn. Đổi lại, ngày chị cảm thấy hài lòng với bản thân, chị sẽ phải giết em.

Giọng nói hào hứng ấy xuyên toạc não bộ Sư Tử khiến cô phải ngưng mọi hành động lại để dồn hết mọi sự chú ý về chủ nhân của nó.

Với đôi mắt tím sâu hun hút như những vòng xoắn ốc, Xử Nữ vui vẻ cười. Sư Tử có thể thấy hai chiếc răng nanh sắc bén lộ rõ qua nụ cười vui vẻ ấy. Thật dị thường nhưng cũng thật kiêu hãnh.

- Thế nhé. Giờ em đi tìm Bạch Dương đây.

- Đợi đã...

- Chị muốn từ chối?

- Không... - Sư Tử lầm bầm trong họng. Thật sự, cô rất muốn bản thân mình cứng cỏi hơn hiện tại, dẫu chỉ một chút. Vì thế có thể nói đây là cơ hội vô cùng tốt, thế nhưng điều kiện trao đổi thì có hơi quá tầm với.

Vốn không có thói quen quan tâm đối phương nghĩ gì, bởi điều duy nhất Xử Nữ chú trọng là câu trả lời, nên khi nghe Sư Tử không từ chối, nó liền hài lòng.

- Thế thì được rồi. Có gì em sẽ qua phòng Hội học sinh gặp chị sau. Vậy nhé, sáng tốt lành!

Nói rồi, Xử Nữ vẫy tay chào tạm biệt. Mãi đến khi hình bóng nó khuất mất dạng, Sư Tử vẫn thơ thẩn đứng nguyên tại chỗ. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, đột ngột đến mức cô trở chẳng kịp tay.

Sư Tử nắm nhẹ chiếc áo len màu trắng mặc bên ngoài, tự hỏi liệu cô có thể trở nên mạnh mẽ như mong muốn?

~~~~~~~~~~

Mặc cho tiếng chuông báo hiệu đã đến giờ vào học, Xử Nữ chạy thình thịch trên hành lang. Nếu có một giáo viên nào ở đây, nó bị tóm là cái chắc, bởi trường học có quy định cấm chạy nhảy trên hành lang. Nhưng dù thế nào, Xử Nữ cũng kệ. Điều nó cần bây giờ là phải gặp Bạch Dương bằng mọi giá. Tuy đã thiết lập giao kèo với cô nàng Hội trưởng Hội học sinh, nhưng nó nghĩ vẫn là nên đi kiếm cậu. Bởi tính khả quan cao hơn, và cũng có thể mong ước "chết" của nó sẽ được thực hiện sớm hơn.

Từ xa xa, một đám người vừa đi vừa cười nói vui vẻ trên cầu thang rồi rẽ qua hành lang. Vừa thấy họ, nó bèn tăng tốc, chạy lại gần đám người hơn, cuối cùng nó cũng thấy rõ mặt mũi chàng trai nọ và chốt lại:

"A! Đúng là Bạch Dương rồi!"

Mừng như vớt được vàng, Xử Nữ gọi lớn:

- Bạch Dương!

Lập tức, cả đám người đang chuẩn bị bước vào lớp học liền ngoái đầu nhìn Xử Nữ. Nhận ra nó, Bạch Dương liền bảo tụi bạn vào lớp trước.

- Tớ kiếm cậu mãi. - Vừa thở hồng hộc, Xử Nữ vừa cười tươi rói.

- Bình tĩnh, sao mà gấp thế?

Nhìn quần áo xộc xệch dính đầy vết bẩn của Xử Nữ, Bạch Dương thầm cảm thấy may mắn vì quanh dãy phòng học này không có con người, nếu để họ thấy đồng phục be bét máu của Xử Nữ, không biết rắc rối gì sẽ xảy ra.

Rút từ túi quần ra một chiếc khăn tay, Bạch Dương chìa về phía Xử Nữ. Không khách sáo, nó thản nhiên nhận lấy rồi lau mồ hôi trên mặt, miệng vẫn chưa ngừng thở dốc. Lúc này, Bạch Dương mới lại cất tiếng:

- Cậu kiếm tớ có chuyện gì? - Rồi cậu nói thêm. - Nếu là về chuyện giết cậu thì tớ xin lỗi. Tớ không làm được.

Đang chậm chậm mồ hôi trên trán, Xử Nữ nghe Bạch Dương nói thế thì không khỏi cau mày.

- Tại sao?

- Cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp, đâu nhất thiết phải chết.

- Cậu sợ Hổ?

- Không, tớ chỉ lo cho cậu thôi.

- Lo cho tớ thì hãy giết tớ! Có như thế tớ mới hạnh phúc!

- Đó chỉ là suy nghĩ bồng bột nhất thời của cậu thôi.

Sự tức giận bắt đầu dâng trào như một ngọn núi lửa, cơ mặt Xử Nữ co rút lại, nó siết chặt cái khăn, chặt đến mức gân tay nổi lên từng đường. Qua cuộc nói chuyện vừa rồi, Xử Nữ chắc chắn một điều: Bạch Dương chẳng hiểu gì về nó cả. Vậy mà lúc trước nó còn khen cậu tốt bụng. Uổng công nó đã ưng cậu.

Cắn răng, Xử Nữ ném mạnh cái khăn vào người Bạch Dương.

- Không cần nữa. Mấy thằng con trai các người ai cũng mất nết như nhau!

Đầu tiên là Cự Giải, sau là Bạch Dương, tên nào cũng khiến nó thất vọng. Mang theo cơn giận sôi sùng sục, Xử Nữ hậm hực quay gót chân.

Không có lấy một biểu hiện khó chịu, Bạch Dương cúi người xuống nhặt chiếc khăn tay rồi dùng chất giọng ân cần mà khuyên.

- Dù sao cậu cũng nên thay đồng phục, nó bẩn quá rồi.

- Biết rồi! Khỏi cần nhắc!

Xử Nữ quay lại, hét lớn. Cuối cùng, nó còn tặng thêm vài cái lêu lêu cho Bạch Dương.

Cậu nghi vấn, Xử Nữ có thực sự là bằng tuổi cậu? Trẻ con đến thế là cùng.

Mà thôi, mọi chuyện tiến triển như vậy là ổn rồi...

- Cậu tốt thật đấy Bạch Dương.

Lời khen ngợi đầu tiên được thốt ra từ ai đó.

- Tốt gì cơ? - Bạch Dương vờ hỏi.

- Thì... chẳng phải cậu đã ngăn chặn ý định tự sát của con nhỏ kia sao?

- Nói thừa, Bạch Dương lúc nào chẳng nghĩ cho người khác.

- Phải phải. Nếu là tớ thì đã kệ nó sống chết rồi.

- Biệt danh hiệp sĩ đúng là hợp với Bạch Dương nhỉ?

Cứ thế, một loạt những lời tán thưởng xen lẫn tiếng ngưỡng mộ cùng hòa lên như một bản giao hưởng. Trước những lời có cánh ấy, Bạch Dương chỉ cười ngại.

- Việc nên làm thôi.

Lo lắng cho Xử Nữ ư?

Thôi nào, đừng đùa vậy chứ.

Cậu chỉ đang lo cho cái danh hiệp sĩ tốt bụng của mình thôi.

Lại đưa mắt nhìn về phía Xử Nữ vừa bỏ đi, Bạch Dương thầm xin lỗi.

"Xin lỗi."

Hai tiếng ấy bật ra thật dễ dàng trong đầu cậu, chỉ có điều, nó chẳng phải thật lòng.

~~~~~~~~~~

Thời gian lề mề nhích từng chút một.

Giờ nghỉ trưa cuối cùng cũng đến trong sự mong chờ của lũ học sinh. Không khác gì một căn bệnh cúm, tiếng cười nói thoáng chốc đã lan khắp trường Horoscope. Vẫn như trước giờ, căn nhà ăn với một dãy người xếp hàng mua đồ. Tiếng trò chuyện của tụi con gái hay tiếng hò hét đùa giỡn của tụi con trai, tất cả đều hóa thành âm thanh tạp nham trong tai Thiên Bình.

Không thích giao tiếp, cũng như không muốn hội nhập, Thiên Bình một thân một bàn, tập trung giải quyết phần thức ăn đã mua, chỉ mong có thể thoát khỏi những ánh mắt của lũ hạ đẳng dành cho mình nhanh nhất.

- Em có thể ngồi cùng chị được không?

Đang nhìn bâng quơ vào dĩa cơm cà ri dở tệ, Thiên Bình bị câu hỏi đó đánh động. Trong lòng tự hình thành dòng suy nghĩ, kẻ nào lớn gan lớn mật thế?

Với vẻ mặt ưa nhìn, Bạch Dương từ lúc nào đã đứng đối diện Thiên Bình. Sau lưng cậu, một đám người bắt đầu xì xầm to nhỏ.

- Thấy gì không? Cậu ta bắt chuyện với Thiên Bình đấy!

- Ngu ngốc!

Trước những lời ấy, Bạch Dương chỉ cười cho qua.

Bạch Dương đâu có mù mà không nhận ra khoảng cách mọi người dành cho Thiên Bình. Cả dãy bàn ăn dài thế mà trống hoắc, chẳng có lấy một người ngồi. Nhưng nói là cô lập hay kì thị thì không đúng, họ chỉ đơn giản là sợ và nể cô, nếu dùng một cách diễn tả đúng đắn thì là một bông hồng có gai, dẫu đẹp hay kiêu sa lộng lẫy cũng không nên chạm vào. Quan trọng hơn hết là chính bản thân Thiên Bình muốn tách biệt. Bởi thế, suốt sáu năm học tại trường Horoscope, cô chỉ luôn ngồi ăn một mình. Kể cả khi có một kẻ dũng cảm đề nghị được ngồi cùng, Thiên Bình cũng đều từ chối hết thảy.

Nhưng, đó là vài phút trước.

- Ngồi đi. - Thiên Bình dùng chất giọng hờ hững đáp.

Cả gian nhà ăn lập tức biến thành đàn ong vỡ tổ. Thiên Bình phần nào hiểu được cảm xúc của họ, chính bản thân cô còn đang bất ngờ kia mà.

Đã hai lần... đã hai lần cậu phá vỡ định lý của Thiên Bình.

Nhưng tất cả cũng chỉ vì cái gọi là tò mò. Tò mò về con người Bạch Dương, tò mò vì sao cô lại hành xử khác lạ đến thế với cậu. Cảm giác như đây chẳng phải là cô nữa.

Nguy hiểm. Linh tính đang ra sức cảnh cáo Thiên Bình điều đó, nhưng vì bản tính kiêu ngạo, cô quyết định lờ đi.

Như đã đoán trước được mọi việc, Bạch Dương điềm nhiên kéo ghế ra rồi đặt dĩa cơm cà ri giống Thiên Bình xuống bàn.

- Chà, chị đồng ý làm em bất ngờ thật đấy.

- Nhìn cậu đâu có giống như vậy.

Thiên Bình đáp lại câu bắt chuyện của Bạch Dương. Không quên chêm thêm một câu khinh khỉnh.

- Xem ra cậu rất thích gây sự chú ý.

- Có lẽ.

Bạch Dương đột nhiên mỉm cười như Thiên Bình đang nói ai khác chứ chẳng phải cậu. Giờ Thiên Bình phải thực sự công nhận, tên này rất giỏi đóng kịch. Nhưng vở kịch lại quá thể tệ hại.

Bằng cách tao nhã nhất, Thiên Bình đưa một tay chống cằm rồi đi thẳng vào vấn đề:

- Mục đích của cậu là gì?

- Mục đích?

- Mục đích cậu ngồi ở đây.

Không đáp ngay, Bạch Dương bật cười. Điều này có chút khiến Thiên Bình khó chịu, cảm giác như bản thân chẳng khác nào con ngốc đang làm trò cười cho cậu.

- Tưởng chị phải biết rõ câu trả lời rồi chứ, chị giỏi nhất nhìn thấu người khác mà.

Ho khụ vài tiếng, Bạch Dương vừa cười, vừa nói, vừa nhìn thẳng vào mắt Thiên Bình. Đồng tử màu xanh lục và đỏ đối lập nhau, rõ là hai thế giới tách biệt.

- Như chị, em cũng muốn hiểu chị hơn.

Táo bạo và thẳng thừng, lời ngay sau đó của Bạch Dương thật sự khiến người khác rơi vào trạng thái hỗn loạn.

- Hình như em thích chị rồi.

Nỗi kinh ngạc thể hiện hết qua nét mặt Thiên Bình. Nhưng rồi, điều gì đến cũng sẽ đến, sự tức giận bắt đầu trỗi dậy. Thích... Bạch Dương nghĩ cậu có tư cách?

- Cậu điên rồi sao?

- Chắc vậy, điên vì yêu chị.

Như không thấy vẻ mặt ngày càng biến dạng của Thiên Bình, Bạch Dương đáp tỉnh bơ.

- Chiều nay, sau khi tan học, câu lạc bộ Bóng rổ trường mình sẽ đấu giao lưu với trường khác, mong chị đến xem.

Đoạn, Bạch Dương bắt đầu nâng thìa rồi múc cơm.

- Thôi, ăn đi. Kẻo hết giờ.

Chẳng buồn đả động đến chiếc thìa, Thiên Bình cứ thế nhìn Bạch Dương chằm chằm như đang nhìn một sinh vật lạ.

Trò đùa gì đây?!

Rõ ràng thì cậu ta đâu có thích Thiên Bình cô.

Qua điệu bộ bình thản kia, Thiên Bình chắc chắn như thế.

Vậy thì tại sao... cô lại rung động?

Đúng vậy, là rung động. Dù tim không đập loạn, mặt cũng chẳng đỏ bừng, nhưng dây thần kinh cảm xúc rõ ràng đang có gì đó kì quặc.

Này này, Thiên Bình chỉ mới giáp mặt Bạch Dương hai lần thôi đấy, cô cũng chẳng phải loại thiếu nữ với trái tim mong manh yếu đuối dễ gục đổ. Ấy là còn chưa kể, Thiên Bình đã vô số lần được người khác giới tỏ tình, song, cô đều từ chối tất. Đối với Thiên Bình, yêu là cảm xúc tầm thường, là thứ dùng để làm cái cớ cho những hành động ngu xuẩn của con người. Một Chúa Trời như cô hoàn toàn không cần nó. Ấy vậy thì...

Tại sao???

Hơi ngước lên quan sát biểu hiện của Thiên Bình, Bạch Dương lại tiếp tục cắm cúi ăn.

Hết chương 25.

loading...