Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Hwangmini Plan 3 May Man

"Vâng? Em làm được ạ, em đồng ý". Kang Minhee sau khi nghe anh chủ quán đưa ra phương án ở lại làm nhân viên lập tức đồng ý. Hình thức là đi làm để trả nợ nhưng Minhee thấy khá lợi cho bản thân. Em sẽ có thêm nhiều kinh nghiệm, trải nghiệm, tiếp xúc, va chạm được với nhiều người hơn khi đi làm. Đây còn là cửa hàng yêu thích của em, được làm cùng anh nhân viên đẹp trai thân thiện Yohan. Anh Yunseong cũng tuyệt vời nữa!

"Ừm, giờ em cho anh biết thời khoá biểu của em để anh sắp xếp lịch làm việc". Minhee giải thích lịch học của em, thời gian hoạt động câu lạc bộ, vân vân và mây mây. Yunseong lắng nghe, ghi tất cả vào quyển sổ. Mất một lúc, anh cũng xếp xong lịch cho Minhee và đưa em xem.

Minhee đọc kỹ từng dòng, từng cột trên quyển sổ mà anh Yunseong đưa cho em, em gật đầu rồi khẳng định chắc nịch lịch làm việc như vậy là hoàn toàn phù hợp với em. Sau đó, em đưa chứng minh thư và thẻ sinh viên để Yunseong photo, cung cấp cho anh thông tin cơ bản để liên lạc với em, số điện thoại. Trao đổi thêm một chút về công việc, em chào Yunseong và hẹn gặp lại anh vào ngày mai, rồi nhẹ nhõm ra về.

Yunseong sau khi em về vô cùng vui vẻ, cười toe toét. Yohan đứng gần nhìn anh ngán ngẩm "Đã nghiện còn ngại"

Ờ đúng, Yunseong thừa nhận anh rất thích Minhee. Thích từ cái nhìn đầu tiên. Càng tiếp xúc càng thích! Khi nào hẹn hò được với em, anh sẽ không cần giữ giá nữa. Hwang Yunseong này sẽ bung lụa! Nhưng bây giờ phải thật nhã nhặn, vồ vập quá nhỡ đâu Minhee không thích.

"Yohan này, hôm nay sau khi tan làm đi ăn nhé, tôi bao!" Yunseong phải đi ăn mừng, kế hoạch không có liêm sỉ của anh đã thành công rồi. Ăn thật no, tối về ngủ thật ngon, chăm sóc sức khoẻ bản thân thật tốt để mai còn gặp Minhee. Còn nữa, phải nghĩ xem mai mặc bộ gì để ghi được điểm với Minhee nữa.

Về đến trọ, Minhee thấy bạn cùng phòng của mình cắm mặt vào chiếc laptop, là đang bị deadline dí chắc luôn. Nhưng em có nhiều chuyện muốn kể với Eunsang lắm

" Eunsang à, hôm nay tao xui lắm lắm luôn mày ơi! Eunsang tao biết mày đang bận nhưng nể mặt bạn thân bao năm, ngồi nghe tao kể này"

Thấy thằng bạn năn nỉ ỉ ôi, Eunsang đành gác deadline sang một bên, ngồi nghe Minhee. "Rồi mày kể đi, có chuyện gì?"

"Tao đến DWMU, rồi mày biết sao không?"

"Mày lại ngắm quần áo nhưng không đủ tiền mua hả?"

"Tao làm hỏng đồ mày ạ, và nó đắt dã man tàn bạo vô nhân đạo"

"Sao nữa, mày giải quyết thế nào?" Eunsang bị cuốn theo câu chuyện của Minhee, tò mò hỏi vội

"Trong cái rủi có cái may, anh người mẫu của hãng kiêm chủ DWMU rất tốt bụng luôn. Tao chỉ cần ở lại làm nhân viên thôi, anh đối xử với tao nhẹ nhàng lắm. Nói thật thì tao cũng thích làm ở đấy, đâu nghĩ một nhãn hiệu như vậy tao có thể dễ dàng vào làm nhân viên chứ." Minhee thao thao bất tuyệt, mắt sáng lên, rõ là cười rất vui vẻ.

"Thế thì xui xẻo cái gì, có mà là may mắn ấy. Thôi mày về rồi thì cùng tao đi ăn đi, đợi mày mãi tao đói rồi". Eunsang kéo Minhee vẫn còn ngồi tủm tỉm cười khi nhớ lại câu chuyện lúc chiều.

Ăn xong, tắm rửa, học bài, đi ngủ. Sáng mai dậy sớm đi học, đi ăn trưa với bạn bè. Chiều qua chỗ anh Yunseong làm việc.

Chẳng hiểu sao, rõ ràng em đi làm là để bồi thường, đền bù, trả nợ cho cái sự cố mà mình gây ra. Nhưng em lại phấn khích như thế này. Em mong đến chiều mai thật nhanh là vì háo hức với những trải nghiệm sắp tới khi lần đầu đi làm thêm hay là vì ai đó?

Ui em không biết đâu!!! Đau đầu quá em không nghĩ nữa.

————-
Mình gặp rắc rối với việc nghĩ tên chap mới ...

loading...