Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Thien Tai Tieu Doc Phi Van Tich Truyen P3 365 560 Chuong 414 Co Gi Tot De Tro Chuyen

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ tăng động lực nha!

Hàn Vân Tịch cùng Cố Bắc Nguyệt mải trò chuyện, đang thời điểm cười ha ha. Long Phi Dạ mặt đầy sương lạnh bất thình lình mở miệng, "Cố thái y, nghe nói lúc trước ngươi cáo bệnh về quê?"

Cố Bắc Nguyệt liền vội vàng xoay người hành lễ, "Thưa điện hạ, đúng vậy."

"Lão gia nhà ngươi đang ở nơi nào?" Long Phi Dạ lạnh lùng hỏi.

Hàn Vân Tịch nổi hứng tò mò. Theo nàng biết, Cố Bắc Nguyệt là theo chân gia gia của hắn đến Thiên Ninh Đế Đô. Từ khi còn bé cũng là đi học ở Viện Y Học rồi lớn lên.

Cha mẹ của hắn, cho tới bây giờ đều không đề cập tới.

"Ở Lũng Tây. Hạ quan từ thuở nhỏ phụ mẫu đều mất, là tổ phụ nuôi lớn, tổ tịch ở Huyện Lũng Tây, Y thành. Sau khi theo tổ phụ đến Thiên Ninh, liền một mực ở tại Thiên Ninh. Lúc này quay về Lũng Tây, một là dưỡng bệnh, hai là Tế Tổ."

Cố Bắc Nguyệt tựa hồ biết được Long Phi Dạ sau đó muốn hỏi cái gì, không chỉ có trả lời, còn giải thích rõ ràng.

Những thứ này, gần đây Long Phi Dạ phái người điều tra Y Học Viện có ghi chép, lại đến Huyện Lũng Tây thẩm tra qua.

Mặc dù Long Phi Dạ không hoàn toàn tin tưởng, nhưng chỉ là đến nay, hắn không tra được chứng cứ Cố Bắc Nguyệt nói dối.

Nếu như không phải là một lần kia ở Y thành, thỉnh thoảng thấy thân thủ Cố Bắc Nguyệt. Có lẽ, hắn sớm buông tha, loại bỏ nghi ngờ đối với người này.

Long Phi Dạ gật đầu một cái, không hỏi nhiều, nhàn nhạt hỏi, "Vương phi, nàng nói vết thương của Bản vương cần khám lại?"

Vương phi?

Đây là kêu Hàn Vân Tịch sao?

Trong lúc nhất thời, Hàn Vân Tịch thật đúng là không phản ứng kịp. Long Phi Dạ nói chuyện cùng nàng, hoặc là không gọi mà nói thẳng, hoặc là gọi cả họ tên để gọi nàng Hàn Vân Tịch.

Nàng đang suy nghĩ thân thế Cố Bắc Nguyệt, thuở nhỏ phụ mẫu đều mất, lại như lọ thuốc vì thân thể ốm yếu bệnh tật. Khoảng thời gian đó, có phải có rất nhiều khổ sở hay không?

Long Phi Dạ cố ý nhìn sang, nàng còn không phát hiện.

Cố Bắc Nguyệt có thể trả lời thay Hàn Vân Tịch. Dù sao, khám lại hay không là chuyện của hắn. Nhưng hắn đứng ở nơi đó, không nói tiếng nào, mới chính là làm đúng bổn phận.

Long Phi Dạ nhìn hồi lâu, mới lại nói, "Hàn Vân Tịch!"

Hàn Vân Tịch đang mải suy nghĩ mới giật mình bừng tỉnh, "Điện hạ gọi ta?"

"Vết thương của bản vương cần phải khám lại?" Long Phi Dạ mặc dù không duyệt, nhưng vẫn là nhẫn nhịn, hỏi lại một lần.

Cố Bắc Nguyệt đem một màn để ở trong mắt, mơ hồ nhận ra mới bao lâu không thấy, tính nhẫn nại Tần Vương đối Vương Phi nương nương tựa hồ tốt hơn không ít. Mà Vương phi nương nương ở trước mặt Tần Vương cũng nhiều hơn chút tùy ý, nhàn nhã.

Khám lại?

Thời điểm cắt vải đắp thuốc lần cuối cùng đã chắc chắn khỏi hẳn. Nói khám lại, chẳng qua là Hàn Vân Tịch vừa mới mượn cớ, không nói lại được với Long Phi Dạ.

"Muốn muốn!" Nàng liền vội vàng gật đầu, len lén hướng Cố Bắc Nguyệt, dùng mắt ra hiệu để cho hắn phối hợp, "Cố thái y, vết thương của điện hạ lành nhanh hơn so với dự trù. Tháng trước liền cơ bản đã khép lại. Để phòng ngừa vạn nhất, ngươi tái khám, nhìn một chút."

Thật ra Cố Bắc Nguyệt có thể phi thường tính chuẩn ra ngày vết thương của Long Phi Dạ khỏi hẳn. Vì giấu giếm y thuật, hắn chẳng qua là tận lực khen thời gian vết thương khép lại sớm hơn bình thường.

Hắn cố làm khiếp sợ, "Tháng trước liền khỏi hẳn?"

"Chính là như vậy, ngươi lại nhìn một chút đi." vẻ mặt Hàn Vân Tịch thành thật.

Long Phi Dạ bất động thanh sắc, dời bước bên Sảnh để cho Cố Bắc Nguyệt kiểm tra. Hắn không phải là Đại Phu, nhưng thương thế của mình, bản thân có khỏe hay không, chính mình rõ ràng nhất. Điểm tâm tư kia của Hàn Vân Tịch, làm sao có thể giấu giếm được hắn?

Hắn chủ động hỏi tới sự tình khám lại. Đây chẳng phải là muốn nói sang chuyện khác, Tiểu Đông cũng đưa tới, cũng đã khám xong, đến lúc Cố Bắc Nguyệt cũng phải cáo từ chứ?

Ba người này, có thể nói là vỏ quýt dày còn có móng tay nhọn. Hôm nay chơi thắng, chỉ là mánh khoé nhỏ mà thôi. Vạn nhất một ngày nào đó là kẻ địch, sẽ tính kế lẫn nhau như thế nào đây?

Cố Bắc Nguyệt như không có chuyện gì, chân thực làm kiểm tra cho Long Phi Dạ. Sau đó cảm khái không ngừng, "Điện hạ thể chất không tầm thường, xem như kỳ tích!"

"Kỳ tích này không phải là từ tay Cố thái y mà thành sao?" Long Phi Dạ hỏi ngược lại.

Tâm Cố Bắc Nguyệt không sợ hãi, mặt không thay đổi, khiêm tốn như cũ, "Không dám, không dám."

Từ trước đến giờ, Long Phi Dạ không thích miệng lưỡi tranh đấu. Hắn không nói nhiều lời, Cố Bắc Nguyệt lui xuống, như ước nguyện của hắn, "Tần Vương điện hạ, Vương phi nương nương, hạ quan cũng nên cáo từ."

Hàn Vân Tịch còn chưa mở miệng, âm thanh của Long Phi Dạ cũng không có, phất tay một cái, tỏ ý hắn có thể đi.

Hàn Vân Tịch đặt Tiểu Đông trên tay, tỏ ý với Cố Bắc Nguyệt, "Đa tạ!"

"Vương phi nương nương khách khí, hạ quan cáo từ."

Cố Bắc Nguyệt Chính chuẩn bị rời đi,ai biết Tiểu Đông trong tay Hàn Vân Tịch đột nhiên tỉnh lại. Nó ngủ mơ mơ, màng màng, vừa mở mắt, đập vào mi mắt chính là dáng vẻ Cố Bắc Nguyệt khom người chắp tay, cúi đầu lui về phía sau.

Bóng người gầy gò mà trầm mặc, dần dần lui về phía sau, tựa như phải vĩnh viễn rời đi. Nhìn đến đây, Tiểu Đông tự dưng bắt đầu sợ hãi, bất thình lình "Chi" hét rầm lên. Ngay sau đó liền lủi chạy ra ngoài, nhào tới trong ngực Cố Bắc Nguyệt.

Đột nhiên xảy ra tình huống này làm cho tất cả mọi người cũng cả kinh.

"Tiểu Đông!" Hàn Vân Tịch bật thốt lên.

Tiểu Đông mơ mơ màng màng, nghe được âm thanh quen thuộc, lúc này mới hoàn toàn thanh tỉnh. Nó nhìn thấy Hàn Vân Tịch, nó cũng bị dọa cho giật mình, lại "Chi", hét rầm lên.

Không khỏi không thừa nhận, tiếng thét này hết sức chói tai, Long Phi Dạ đã cau mày... Đáng tiếc, không có người nào quản hắn khỉ gió.
( Dạ sói xám bị lãng quên a~~ 🤷🏻‍♀️ )

Tiểu Đông nhìn Cố Bắc Nguyệt một chút, lại nhìn Hàn Vân Tịch một chút, lập tức liền biết chuyện gì xảy ra!

"Ma ma" Hàn Vân Tịch của nó đã về rồi! Công tử đưa nó tới.

Hàn Vân Tịch híp mắt, ngoắc ngoắc đầu ngón tay, "Tới!"

Tiểu Đông không chút do dự lập tức liền nhào qua, rơi vào trên vai Hàn Vân Tịch, vui vẻ cọ xát lung tung. Vân Tịch ma ma rốt cuộc đã về rồi, nó thật là nhớ nhung Vân Tịch ma ma!

Hàn Vân Tịch đem Tiểu Đông kéo xuống, bóp bóp lỗ tai nhỏ, trêu chọc nó một chút. Khuôn mặt nhỏ nhắn, gò má, gãi gãi cổ nó, lại nhăn nó cái đuôi. Cũng không biết là vuốt ve hay là dày xéo, dù sao cũng vô cùng hoan hỉ.

"Có nhớ ta hay không nhỉ?"

"Có ngoan hay không, có hay làm loạn không?"

"Không trộm đồ chứ?"

"Chăm chỉ ăn cơm để lớn chứ?"

...

Tiểu Đông nghe không hiểu Vân Tịch ma ma đang nói gì. Nó chít chít chi đủ loại phối hợp, cọ xát ngón tay ngọc Hàn Vân Tịch làm nũng.

Thiêu mi đánh giá Hàn Vân Tịch đủ loại vuốt ve, dễ dàng cưng nựng thứ kia. Ánh mắt Long Phi Dạ chăm chú, dù chớp mắt cũng không buồn chớp một cái.

"Vương phi nương nương, sợ là nó ngửi được khí tức của người, cho nên tỉnh dậy trước thời hạn." Cố Bắc Nguyệt cười nói.

"Đoán chừng là ngửi được mùi vị độc dược trên người của ta!" Hàn Vân Tịch cũng cười.

Cho nên, nhị vị này lại phải trò chuyện sao?

Sở Tây Phong cùng Triệu ma ma hầu ở một bên, đều không hẹn mà nhìn nhau một cái. Ánh mắt kia, có thể nói là ý vị thâm trường.

Nhưng mà, Cố Bắc Nguyệt cũng không trò chuyện tiếp, "Tiểu Đông đã tỉnh, hạ quan còn có việc trong người, liền xin cáo từ."

Lần này, hắn là đi thật.

Lần này, Tiểu Đông rất an tĩnh, nó vùi ở trong tay Hàn Vân Tịch ma ma. Nó lặng lẽ nhìn, cho đến khi bóng lưng công tử biến mất không thấy gì nữa, nó còn đang nhìn.

Nó cũng không biết mình vừa mới xong là hành động thế nào. Là do chưa tỉnh ngủ, quá mơ hồ, hay là mấy tháng qua, nó biết quá nhiều chuyện của công tử? Cho nên, mới sinh ra ảo giác thê lương như vậy?

Công tử, Tiểu Đông thật sự muốn bồi ngươi thật nhiều.

Sau khi Cố Bắc Nguyệt đi, Long Phi Dạ liền đứng dậy, hướng Hàn Vân Tịch đi tới. Đang chăm chú nhìn ngoài cửa, đột nhiên Tiểu Đông ngửi được một cỗ khí tức quen thuộc.

Thật quen thuộc nhưng trong lúc nhất thời, không nhớ nổi rốt cuộc là cái gì?

Nó hút hút mũi, chậm rãi quay đầu nhìn, liền thấy Long thật to Ngũ Chỉ Sơn nhào tới trước mặt.
( để y nguyên đoạn này luôn các cậu ạ, Dạ sói xám không những ăn giấm với Bạch y công tử, mà còn ăn giấm với con quỷ nhỏ này đây =)) )

Ngao ô... Khí tức quen thuộc này là nguy hiểm!

Một thân đang nhu thuận, da lông tất cả đều dựng đứng lên. Tiểu Đông lập tức muốn chạy trốn, đáng tiếc đã trễ, Long Phi Dạ bắt cái đuôi nó, nhấc tới.

Tiểu Đông bị dọa sợ đến không dám lộn xộn cũng không dám lên tiếng. Đầu cùng tứ chi ngoan ngoãn, ánh mắt nhỏ nhưng không ngừng hướng Hàn Vân Tịch, cầu cứu.

Tiểu Đông còn chưa hồi phục hẳn. Hàn Vân Tịch rất lo lắng Long Phi Dạ giống như trước, đem nó ném ra ngoài. Nàng đang muốn ôm Tiểu Đông trở lại, nào ngờ Long Phi Dạ lại nhàn nhạt nói, "Quả thật nặng hơn không ít."

Ồ, người này không ném Tiểu Đông!

Hàn Vân Tịch gật đầu liên tục, "Cố thái y nuôi tốt."

Long Phi Dạ tựa hồ còn muốn nói chút gì, nhưng là yên lặng rất lâu. Cuối cùng vẫn là đem Tiểu Đông trả lại cho Hàn Vân Tịch, liền nói câu, "Nàng nên cho nó giảm ăn, quá béo sẽ không chạy nổi."

Hàn Vân Tịch xì một tiếng bật cười. Tiểu Đông lại cảm động đến muốn khóc. Nó hoàn toàn không biết "Long đại đại" nói cái gì, nhưng lại vui mừng. Cuối cùng, chính mình cũng có một lần rơi vào trong tay Long đại đại không bị ném ra ngoài cửa sổ. Nó cảm thấy Long đại đại chuyển biến, tính tốt hơn trước!

Sau khi Hàn Vân Tịch mang Tiểu Đông đi ra ngoài. Long Phi Dạ mới hỏi Sở Tây Phong, "Một con chuột thì có cái gì để cùng trò chuyện?"

Sở Tây Phong nhìn ra được, vừa mới xong, điện hạ tựa hồ cũng muốn trò chuyện với Vương phi nương nương về sự tình của Tiểu Đông. Chẳng qua là không trò chuyện tiếp.

"Chủ tử, đó là con sóc, không phải là con chuột." Sở Tây Phong chỉ có thể trả lời như vậy.

Long Phi Dạ lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, cũng không hỏi nhiều, ngược lại hỏi chính sự, "Người sắp xếp cẩn thận?"

"Theo như điện hạ phân phó, đã an trí thỏa đáng, Đường Ly đã qua trông coi." Sở Tây Phong thành thật trả lời. Sau khi bọn hắn trở về đến Đế Đô, Ách Bà Bà bị an trí ở Cô Uyển trong thành.

Đường Ly ở U Các trông coi lâu như vậy, cuối cùng là người quần áo đen thần bí không xuất hiện.

"Điện hạ, người áo đen kia có thể đã chết hay không? Khi đó chẳng qua là chống gượng, hoặc là dùng Kỳ Dược giữ được Tâm Mạch?" Sở Tây Phong suy đoán.

"Bản vương cảm thấy hứng thú hơn là làm sao hắn biết Ách Bà Bà bị giam lỏng trong tay Bản vương!" Long Phi Dạ lạnh lùng nói.

Ách Bà Bà là tồn tại cơ mật nhất của Mộc gia. Mộc Anh Đông không có khả năng tiết lộ cho người ngoài, trừ Mộc Anh Đông ra, chỉ còn một tên chính là Cố Thất Thiếu.

Chẳng qua, cái tên kia cũng không thể nào biết Ách Bà Bà không chết! Chuyện này Sở Tây Phong làm, một giọt nước cũng không lọt.

Lại nói, theo tính tình Cố Thất Thiếu, nếu như biết Ách Bà Bà không việc gì, đã sớm nói cho Hàn Vân Tịch.

Long Phi Dạ suy nghĩ vấn đề này, suy nghĩ hồi lâu. Từ đầu đến cuối cũng không suy nghĩ ra vấn đề ở chỗ nào.

"Điện hạ, thuộc hạ điều tra, Cổ Thất Sát còn chưa quay về Dược Quỷ Cốc, không rõ tung tích." Sở Tây Phong thấp giọng nhắc nhở.

Sở Tây Phong luôn cảm thấy chuyện của Ách Bà Bà, lừa gạt Vương phi nương nương đến cùng. Tóm lại, nàng cũng là một nhân vật nguy hiểm. Vạn nhất ngày nào đó không cẩn thận, bị lộ ra ngoài. Đến lúc đó, sợ là ngay cả điện hạ cũng không giải thích rõ ràng với nàng được.

Hơn nữa, không chừng chuyện này, điện hạ cũng không muốn giải thích.

Long Phi Dạ bóp bóp sống mũi, nhàn nhạt nói, "Giao phó Đường Ly, đem người xem chừng!"

Lúc này, ở trong kho dược thảo Mộc gia đợi thật lâu, cuối cùng Cố Thất Thiếu phải rời khỏi.

Là hắn và Mộc Linh Nhi tới tìm di thiên Hồng Liên!

Di thiên Hồng Liên mặc dù không đứng hàng bảo bối thứ nhất trong kho dược thảo Mộc gia, nhưng ít ra cũng trong mười vị trí đầu. Con mắt Mộc Linh Nhi nháy đều không nháy chút nào, liền kín đáo đưa cho Cố Thất Thiếu, "Thất ca ca, thu cất!"

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ tăng động lực nha!

loading...