Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Thien Tai Tieu Doc Phi Van Tich Truyen P3 365 560 Chuong 520 Hon Su Cua Moc Linh Nhi

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ đi mấy má!

Âu Dương Ninh Nặc?

Tạ hội trưởng phi thường khiếp sợ, liền vội vàng mở cửa, "Âu Dương hội trưởng, nửa đêm canh ba, có việc gì gấp?"

Mặc dù Dược Thành nắm trong tay thị trường dược liệu Vân Không đại lục. Nhưng phần lớn, mua bán dược liệu chân chính đều phải dựa vào Vân Không thương hội. Giao tình giữa Tạ hội trưởng cùng Âu Dương Ninh Nặc, tự nhiên sẽ không cạn.

"Cũng không có chuyện gì khẩn yếu, chính là đúng lúc đi ngang qua, biết tối nay ngài đặt chân ở chỗ này, liền đi tới uống ly trà."

Âu Dương Ninh Nặc rất tùy ý, chính mình ngồi xuống, lắc lắc ly trà, uống.

Tạ hội trưởng trầm mặc, Âu Dương Ninh Nặc là người nhật lý vạn cơ. Thời gian, đối với hắn mà nói chính là kim tiền. Đột nhiên nửa đêm canh ba viếng thăm, làm sao có thể 'chẳng qua là trùng hợp'? Nhất định là có chuyện, hơn nữa, sự tình còn vô cùng trọng yếu.

Liếc mắt về phía ly trà đã dùng qua đang để một bên, Âu Dương Ninh Nặc bất động thanh sắc, uống liền mấy ly trà. Rốt cuộc, Tạ hội trưởng không nhịn được, hỏi, "Âu Dương hội trưởng tới là vì Dược Quỷ Đường?"

Âu Dương Ninh Nặc muốn nói lại thôi, cười lắc đầu.

"Âu Dương hội trưởng, lão phu với ngươi đều không phải người ngoài, bây giờ ngươi lại khách khí như thế với lão phu? Rốt cuộc, xảy ra chuyện gì?" Tạ hội trưởng không cao hứng.

Âu Dương Ninh Nặc bất đắc dĩ mà cười, còn chưa nói.

"Chẳng lẽ, ngươi và Dược Quỷ Đường có mua bán?" Tạ hội trưởng nghiêm túc hỏi. Theo hắn biết, Âu Dương Ninh Nặc đã sớm muốn cùng Dược Quỷ Cốc buôn bán. Đáng tiếc, một, hai lần bày tỏ ý định thì đều bị cự tuyệt. Lấy điệu bộ của tiểu tử này, vô cùng có khả năng cấu kết với Dược Quỷ Đường, tới nơi này của hắn là muốn nói tốt giúp Dược Quỷ Đường.

Âu Dương Ninh Nặc quả quyết trả lời, "Đúng vậy!"

Tạ hội trưởng cười lạnh, phi thường trực tiếp, "Âu Dương, những chuyện khác đều có thể nói, duy chỉ có chuyện này, không có thương lượng!"

Những năm gần đây, mặc dù Tạ gia một mực lấy lòng Mộc gia. Nhưng trên thực tế, đây cũng không phải là ý muốn của Tạ gia, mà là Mộc gia khinh người quá đáng.

Mặc dù Vương gia có suy sụp, nhưng của cải vẫn hùng hậu như cũ, Mộc gia không dám quá lấn ép Vương gia, chỉ có thể hạ thủ với Tạ gia. Mộc gia lấy danh nghĩa là liên thủ với Tạ gia, đối kháng Vương gia. Trên thực tế, những năm gần đây không ngừng cường đoạt người tài, cướp đoạt không ít ruộng tốt cùng kho thuốc của Tạ gia. Hơn nữa, Mộc gia nhìn chằm chằm vị trí hội trưởng Hội Trưởng Lão đã rất lâu, cũng không ít lần tìm bản thân hắn gây phiền toái.

Cho nên, lần này Mộc Linh Nhi phạm tội, rơi vào tay Hội Trưởng Lão, hắn tất sẽ không từ bỏ ý đồ. Hôm nay, hắn không sợ đắc tội Tần Vương, nhất định phải mang Mộc Linh Nhi rời đi.

Dược Tề Sư là linh hồn của dược liệu thế gia, mấy năm nay Mộc gia cũng chính vì có Mộc Linh Nhi mà quật khởi. Chỉ cần không có Mộc Linh Nhi, ngược lại, hắn muốn nhìn một chút xem Mộc gia còn có thể phách lối bao lâu!

Âu Dương Ninh Nặc cười càng bất đắc dĩ, đứng dậy, đi tới bên người Tạ hội trưởng rỉ tai một phen. Chỉ thấy Tạ hội trưởng vốn là biểu tình không vui, dần dần liền kinh ngạc.

"Ngươi, ngươi nói, ngươi thích Mộc Linh Nhi!" Mặt Tạ hội trưởng đầy vẻ không tưởng tượng nổi, "Âu Dương, ngươi, ngươi đùa kiểu này, không khỏi quá không thú vị hay sao?"

Ai ngờ, Âu Dương Ninh Nặc lại nghiêm túc nói, "Tạ hội trưởng, tại hạ không phải nói đùa."

Hắn dừng một chút, khóe miệng dâng lên bất đắc dĩ tự giễu, một chút cũng không giống Đại Lão Bản giới buôn bán, Vân Không thương hội. Nhìn hắn bây giờ chỉ là một tiểu tử trẻ tuổi đang xấu hổ, "Không nói dối ngài, tại hạ ái mộ Linh Nhi cô nương đã lâu. Nửa đêm canh ba tới chơi, cũng không phải là xa cách, chỉ cầu Tạ hội trưởng bán cho tại hạ một cái mặt mỏng, không nên làm khó nha đầu kia."

Tạ hội trưởng quả thực khiếp sợ, chậm chạp cũng không nói ra lời.

Âu Dương Ninh Nặc lại nói, "Tạ hội trưởng, Linh Nhi cuối cùng là cái tiểu nha đầu. Ân Ân Oán Oán giữa hai gia tộc, nàng cũng không biết nhiều, nàng vô tội."

Hắn vừa nói, lại xuất ra một phần khế ước, "Tạ hội trưởng, đây là hiệp nghị ủy thác, trước đây không lâu Tạ gia Chủ cùng ở tại ký xuống. Ước định ủy thác Vân Không thương hội, trong ba năm sẽ bán dược liệu cho Tạ gia,  được lợi nhuận sẽ chia hoa hồng. Vốn dĩ là chia hoa hồng 5-5. Nếu như Tạ hội trưởng nguyện ý tạo thuận lợi, tại hạ nguyện ý chia hai phần lợi nhuận cho Tạ gia, đem khế ước này đổi thành 7-3."

"Ngươi..."

Tạ hội trưởng so với vừa nãy còn khiếp sợ hơn. Phải biết, hai phần lợi nhuận này cũng không phải là số lượng nhỏ. Hơn nữa, thời gian còn kéo dài tận ba năm!

Không hổ là Âu Dương Ninh Nặc, xuất thủ quả thực rộng rãi!

Nhưng Tạ hội trưởng biết rất rõ, Âu Dương Ninh Nặc đưa ra điều kiện tốt như vậy, nhất định yêu cầu cũng sẽ không thấp.

Hắn vẫn là trầm mặc.

Ai biết, Âu Dương Ninh Nặc rất dứt khoát nói lên yêu cầu, "Tạ hội trưởng yên tâm, tại hạ chỉ cầu Tạ hội trưởng không nên động hình."

Hắn đem khế ước, đẩy tới trước mặt Tạ hội trưởng, nghiêm túc thành kính nói, "Tại hạ đối với Linh Nhi cô nương là thật lòng."

Thái độ này, để cho Tạ hội trưởng có loại ảo giác đang gả cháu gái, thu về sính lễ. Rốt cuộc, hắn vẫn giao động, "Cứ như vậy?"

Âu Dương Ninh Nặc trêu ghẹo nói, "Hoặc là, Tạ hội trưởng nguyện ý đem Linh Nhi cô nương gả cho tại hạ?"

Lời này, nghe giống như đùa, lại để cho Tạ hội trưởng biết Âu Dương Ninh Nặc có lòng!

Là một người sẽ không nhịn được tính kế chiếm lợi, nếu như gả Mộc Linh Nhi cho Âu Dương Ninh Nặc, hắn có thể chiếm được bao nhiêu chỗ tốt đây?

Tạ hội trưởng là người khôn khéo như thế, sẽ tự tính toán.

Phải biết, mặc dù Hội Trưởng Lão không làm chủ được hôn nhân đại sự của Mộc Linh Nhi, nhưng nàng đang trong tay Hội Trưởng Lão, Hội Trưởng Lão hoàn toàn có thể tạo áp lực cho Mộc gia.

Tạ hội trưởng cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề, "Ha ha, Âu Dương, rốt cuộc ngươi có ý gì? Với lão phu mà ngươi còn vòng vo sao?"

Âu Dương Ninh Nặc biết Tạ hội trưởng đang dò xét. Đúng, tâm của Tạ hội trưởng đã dao động!

Âu Dương Ninh Nặc đi thẳng vào vấn đề, "Chỉ cần Tạ hội trưởng có biện pháp, để cho Mộc gia gả Linh Nhi cô nương cho ta. Ta bảo đảm trong vòng năm năm, bằng bất cứ giá nào sẽ lấy được khế ước tổng Hạt nhà dược liệu. Ta sẽ để cho Tạ gia chiếm được ít nhất 5% tỉ trọng ở toàn bộ thị trường dược liệu."

Lời vừa nói, Tạ hội trưởng đâu chỉ là động tâm, phải nói là kinh hỉ.

Nhà dược liệu của Dược Thành cơ bản đều giao cho Vân Không thương hội. Cùng một loại dược liệu, Tam gia đều có, nhưng đều đẩy vào một nhà kho kia, do Vân Không thương hội làm chủ, gọi là tổng Hạt(1) nhà dược liệu.
(Chú thích:
(1) Hạt: (Động) Cai quản, sửa trị.
(2) Tổng hạt 總轄: cai quản tất cả mọi việc.
Ở đây là quản lý kho chứa tất cả Dược liệu của Dược thành đó!!
Au chỉ cho ra một từ 'Hạt', đọc khó hiểu quá nên mình tự đi tìm, và thay thế bằng 'tổng Hạt' chứ kp nguyên tác nha.)

Trong này tất nhiên liên quan đến lợi ích phân phối.

Lấy toàn bộ lượng tiêu thụ dược liệu mà nói là một con số rất lớn. Ba nhà Vương, Tạ, Mộc đồng loạt đem toàn bộ nhà dược liệu, giao cho Vân Không thương hội đi tiêu thụ. Nhưng bởi vì giá vốn dược liệu của Mộc gia rẻ tiền hơn, cho nên đã tư bản, nhường ra càng nhiều lợi ích cho Vân Không thương hội. Vì thế, Vân Không thương hội liền chủ trương, đẩy toàn bộ nhà dược liệu cho Mộc gia quản lí. Bất quá, thời gian ba năm, toàn bộ Vân Không đại lục, người người đều biết Mộc gia là tổng Hạt nhà dược, cũng không biết đến Vương gia cùng Tạ gia.

Nếu như Âu Dương Ninh Nặc có thể vô điều kiện đem tới chứng từ tổng Hạt nhà dược liệu, có hiệu lực trong vòng năm năm, cho dù Tạ gia không có Mộc Linh Nhi, loại thiên tài Dược Tề Sư này, vẫn có cơ hội vượt qua Mộc gia, trở thành đệ nhất Dược gia tại Dược Thành.

"Chuyện này, cần thảo luận kỹ hơn. Nếu ngươi rảnh rỗi, liền ước hẹn một cái thời gian, đến Dược Thành nói chuyện." Tạ hội trưởng nhả.

"Được, tại hạ tất nhiên sẽ tới cửa viếng thăm!"

Âu Dương Ninh Nặc cao hứng vô cùng, tiện tay liền thu hồi lại khế ước trên bàn kia. Rất không đúng dịp, Tạ hội trưởng cũng đang muốn lấy phần khế ước kia, hắn liền lúng túng, liền bị Âu Dương Ninh Nặc giành trước.

"Này.." Tạ hội trưởng rất khó chịu.

Âu Dương Ninh Nặc lại một chút cũng không xấu hổ, cười nói, "Nếu Tạ hội trưởng có lòng, trước tiên hãy thảo luận kỹ hơn."

Cứ như vậy, Âu Dương Ninh Nặc mang theo khế ước rời đi, sắc mặt Tạ hội trưởng đen hơn nửa. Giờ khắc này, hắn đang hối hận chính mình nhả mồi quá nhanh, bị Âu Dương Ninh Nặc thăm dò tới tận đáy.

"Hội trưởng, tiểu tử này không khỏi quá hẹp hòi! Nói cái gì mà thật lòng, ta xem hắn, ngay cả hôn nhân cũng có thể đem ra giao dịch!" Tùy tùng cũng không nhìn được.

"Hừ, nhìn xem, tới lúc đo, hắn nói chuyện với lão phu thế nào!" Tạ hội trưởng phẫn hận nói.

"Hội trưởng, Khang Vương bên kia..." tùy tùng thấp giọng hỏi.

Trước khi Âu Dương Ninh Nặc tới, thật ra, Bắc Lịch Khang Vương cũng tới nói chuyện về hôn sự của Mộc Linh Nhi. Biểu thị ý tứ Thái Tử Bắc Lịch muốn lấy Mộc Linh Nhi làm Thái Tử phi, còn mong trưởng lão có thể ủng hộ. Khang Vương đưa ra điều kiện phi thường mê người.

Khang Vương nói, chỉ cần Hội Trưởng Lão có thể thúc đẩy chuyện này, hoàng tộc Bắc Lịch nguyện ý mở Tuyết Vực tại Bắc Cương đối với Tạ gia, chấp thuận Tạ gia trồng trọt Dược ở Tuyết Vực.

Bắc Lịch nắm giữ cao nguyên Tuyết Vực duy nhất tại Vân Không đại lục. Chỗ đó là nơi trồng trọt dược liệu Chí Hàn tốt nhất, ba gia tộc lớn của Dược Thành đều nhung nhớ thật nhiều năm.

Tạ hội trưởng cau mày, chậm chạp cũng không lên tiếng. Âu Dương Ninh Nặc cùng Quân Diệc Tà, đối với hắn mà nói, có thể nói là cá nướng sẵn để ăn cùng Hùng Chưởng.
( đoạn này tớ k b dịch 'hùng chưởng' là cái gì. Nhưng tóm lại, ý nghĩa thì đều là lợi ích.)

Đương nhiên, bất kể là muốn cá hay là muốn Hùng Chưởng, hắn đều phải nghĩ cách bức bách Mộc gia đáp ứng hôn sự. Hơn nữa, hắn còn phải đề phòng sau khi Mộc Linh Nhi xuất giá, tiếp tục Phối Dược vì Mộc gia.

"Khó khăn nha."

Tạ hội trưởng tự lẩm bẩm. Cả một đêm này, đoán chừng là hắn phải mất ngủ.

"Hội trưởng, từ xưa đến nay, tiểu tử Âu Dương Ninh Nặc này đều có hợp tác cùng Mộc gia. Theo ta thầy, so với hắn, Khang Vương đáng tin hơn nhiều!" Tùy tùng nghiêm túc nói.

"Quân Diệc Tà là dựa vào phổ, nhưng ngươi đừng quên, Quân Diệc Tà là môn chủ Bách Độc môn. Y Thành lúc nào cũng nhìn hắn chằm chằm!" Tạ hội trưởng nhàn nhạt nói.

Cho dù đứng đầu Bách Độc môn, nếu đắc tội với Y Thành, tất cả cũng không có ý nghĩa.

"Hội trưởng, Khang Vương là môn chủ Bách Độc môn, nhưng còn là Thái Tử Bắc Lịch, không phải sao!" Tùy tùng liền vội vàng nhắc nhở.

Tạ hội trưởng như có điều suy nghĩ, gật đầu một cái. Thật ra,  trong lòng hắn vẫn tương đối thiên về Quân Diệc Tà. Nhưng điều hắn cũng không biết, chính là Quân Diệc Tà đã sớm cấu kết chung một chỗ cùng Mộc Anh Đông.

Hoàng tộc Bắc Lịch đã sớm thông qua, chấp thuận cho Mộc gia vào cao nguyên Tuyết Vực. Nhóm dược liệu Chí Hàn đầu tiên do Mộc gia trồng trọt cũng sắp thành thục.

Lúc này, Quân Diệc Tà đang ở ngay tại trong phòng Mộc Anh Đông, hai người đang nâng ly, vui mừng uống.

"Cám dỗ lớn như vậy, lão phu bảo đảm lão già Tạ Đức Ý kia nhất định sẽ đáp ứng."

Mộc Anh Đông cố gắng hết sức cởi mở, hắn sở dĩ đưa Tạ Đức Ý tới Dược Quỷ Đường bắt Mộc Linh Nhi, chính là kế hoạch chuẩn bị đường lui tốt. Nếu không, làm sao hắn có thể cam tâm uổng công, mất đi một thiên tài dược tề?

Bây giờ, hắn sẽ chờ Hội Trưởng Lão tới Mộc gây áp lực gia, sau đó, hắn danh chính ngôn thuận đáp ứng, gả Mộc Linh Nhi cho Thái Tử Bắc Lịch.

Đối với chuyện này, trong lòng Quân Diệc Tà đã có dự tính. Hắn không nói chuyện nhiều, ngược lại, điều hắn quan tâm nhất là sự tình ao nước độc trong rừng rậm kia bị biến mất, "Đến nay cũng không có tung tích sao?"

Mộc Anh Đông lắc đầu, "Ngươi nói, trên tay Hàn Vân Tịch có độc trong ao Độc Thảo này, lão phu nghĩ không ra! Chẳng lẽ,  lúc trước nàng đã đi qua rừng rậm dược liệu?"

Quân Diệc Tà lắc đầu, "Phải tra rõ chuyện này cho Bản vương!"

Độc trên bả vai hắn, ngay cả sư phụ cũng không biết là loại độc gì. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, càng phát giác ra, loại độc này là được nuôi ra từ ao nước độc trong rừng dược liệu.

Trước kia, thời điểm Hàn Vân Tịch khiêu khích hắn cũng nhắc qua chuyện này.

Sư phụ một mực muốn hắn chưởng khống tốt Mã Tràng Bắc Lịch, không cho hắn can thiệp quá sớm vào sự tình hai thành Y,Dược. Càng không cho phép hắn nhúng tay vào chuyện của Long Phi Dạ cùng Hàn Vân Tịch.

Lần này tới Quận Nam Ninh, hắn lấy cớ điều tra ao nước độc trong rừng rậm dược liệu, sư phụ mới cho phép đi.

Mộc Anh Đông dự định trả thù Dược Quỷ Đường như thế nào? Cuối cùng, Tạ hội trưởng sẽ đáp ứng Quân Diệc Tà hay là Âu Dương Ninh Nặc? Tất cả những thứ này còn phải chờ đám người này trở lại Dược Thành mới có kết quả.

Mà Tần Vương Phủ bên này, thật ra Hàn Vân Tịch cả một đêm chưa ngủ, suy nghĩ cứu Mộc Linh Nhi như thế nào.

Sáng sớm hôm sau, nàng đi tới Dược Quỷ Đường.

Nàng chẳng quan tâm tới sự tình Long Phi Dạ cùng Cố Thất Thiếu quyết đấu. Điều này làm cho hai vị trong cuộc cũng rất bất an, đều không hẹn mà cùng xuất hiện ở trước mặt nàng.

~ Editor: Vincy98 ~ Vote ⭐️ đi mấy má!

loading...