Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 101 Bong Dang Quen Thuoc

Mạc Tiểu Hàn nằm trên giường ước chừng hơn một tháng, tinh thần mới tốt hơn một chút.


Lâm Vũ Yên và Dư Phong cho cô một khoản tiền sang Pháp du lịch. Như vậy cũng tốt, Mạc Tiểu Hàn hiện tại thật không muốn nhìn thấy bọn họ.

Mặc dù biết chị muốn tốt cho mình, nhưng vừa mới sinh con ra, thậm chí nhìn một cái cũng không có, liền xử lý xong, thật sự khiến Mạc Tiểu Hàn khó có thể tiếp nhận.

Thời tiết bên ngoài rất tốt. Mạc Tiểu Hàn đột nhiên rất muốn ra cửa đi dạo một chút. Từ lúc tới Chicago cho tới bây giờ, cô chưa hề bước ra khỏi cửa.

Quần áo trước kia khi mang thai không mặc được rồi, thật may là Lâm Vũ Yên để lại một đống quần áo. Mạc Tiểu Hàn lục lọi nửa ngày, rốt cuộc cũng tìm được một cái váy đen.

Mặc bộ váy đen, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, quấn lên cổ thêm một cái khăn mỏng màu vàng nhạt, Mạc Tiểu Hàn khoác giỏ đi ra cửa.

Bầu trời rất xanh, trên đường trai thanh gái lịch, tất cả đều là người xa lạ, Mạc Tiểu Hàn chợt phát hiện mình rất nhớ nhà. Vào mùa này chính là mùa hoa nở rộ ở thành phố C, trong không khí đều là mùi hoa thoang thoảng. . . . . .

Ba có khỏe không? Cơ thể đã hoàn toàn bình phục chưa?

Học trưởng Hạo, hắn có khỏe không? Đã kết hôn rồi chứ?

Còn nữa, còn người kia, Sở Thiên Ngạo, hắn như thế nào? Hắn đã sớm quên mất trên thế giới còn có một Mạc Tiểu Hàn chứ? Trong mấy tháng, đủ để thế sự xoay vần.

Người phụ nữ nhỏ bé đi trên đường, trên nét mặt là sự yên tĩnh sau khi trải qua sự đau thương to lớn, gương mặt trắng nõn dưới ánh mặt trời giữa trưa trở nên trong suốt. Ngũ quan xinh xắn, khiến những người mĩ xung quanh đi ngang qua nhìn chăm chú. Là một mỹ nhân Đông Phương điển hình. . . . . .

Đám chó săn cầm máy chụp hình tìm kiếm vị hôn thê cho Sở Thiên Ngạo, cũng thấy Mạc Tiểu Hàn. Diện mạo không cần thật xinh đẹp, nhưng khí chất nhất định phải tốt, nhìn qua phải thanh thuần. . . . . . người phụ nữ trước mắt, không phải là vị hôn thê mà Ông cụ Sở yêu cầu cho Sở Thiên Ngạo sao?

"Click...Click" Máy chụp hình từng trận chớp động, Mạc Tiểu Hàn ngồi ở quán cà phê góc đường lại hoàn toàn không phát hiện ra. Cô đắm chìm dưới ánh mặt trời ấm áp, những bi thương cùng thống tựa như đang từ từ trở nên nhạt dần. Hàng mi dài rủ xuống, dáng vẻ yên tĩnh giống như một bức tranh.

"Cậu chủ, cậu nhìn xem người này như thế nào?" Sở Thiên Ngạo vừa đến nhà, quản gia liền lấy ra một xấp hình đưa cho hắn.

Sở Thiên Ngạo tùy tiện nhìn qua, trong lòng thấy chán ghét: "Không đủ tư cách! Tìm thêm đi!"

"Cậu chủ" Quản gia uất ức nói, "Ngài xác định một cái đi! Er¬ic nói nhóm này chất lượng rất cao, đều là loại ngài thích. Ngài lựa chọn lần nữa đi!"

Sở Thiên Ngạo tháo cà vạt ngồi xuống ghế salon. Tiện tay cầm lấy những tấm hình xem xét.

Những cô gái trong hình hầu hết là đang ở trên đường, trong cửa hàng, trong quán cà phê, chỉ cần hắn muốn, lập tức có thể tìm được vì Chicago là tổng bộ của Sở thị.

Đây là chủ ý của ông cụ Sở. Sở Thiên Ngạo chau chau mày, ông nội thật đúng là quan tâm đến hắn.

Quan sát một lúc, hắn chán nản rồi tiện tay ném xấp hình lên trên bàn. Bất chợt một tấm hình rơi dưới chân của hắn.

Khom lưng nhặt tấm hình lên, Sở Thiên Ngạo đột nhiên sững sờ. Trong hình, là một cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, quấn quanh cổ là một chiếc khăn màu vàng nhạt, nheo mắt lại hưởng thụ ánh nắng mặt trời, không phải Mạc Tiểu Hàn thì là ai nữa!

"Chú Lý! Giúp tôi đi tìm người này!" Giọng nói trầm thấp của Sở Thiên Ngạo có chút run rẩy.

Mạc Tiểu Hàn! Khó trách lật tung hết tất cả các ngõ ngách của thành phố C cũng không tìm được cô, thì ra cô đã trốn đến Chicago rồi!

————————————————

Trong căn hộ đang ở, Mạc Tiểu Hàn đang thu dọn hành trang. Cô muốn trở về nước, bây giờ con cô đã không còn, vì vậy cô không cần phải tránh né Sở Thiên Ngạo nữa rồi. Cô muốn về nước chăm sóc cho ba.

"Chị, chị có thể nói cho em biết ba đang ở bệnh viện nào được không? Em muốn về nước chăm sóc ông ấy." Mạc Tiểu Hàn gọi điện thoại cho Lâm Vũ Yên.

Lâm Vũ Yên đang cùng Dư Phong vận động trên giường, đang trong lúc đạt tới cao trào thì bị cú điện thoại của Mạc Tiểu Hàn quấy rầy. Trong lòng tức giận toát ra. Tức giận nói: "Chăm sóc cái gì mà chăm sóc! Ba cô chết từ lâu rồi !"

Lâm Vũ Yên nói xong, thấy Dư Phong đang nằm trên người trợn to hai mắt, mới ý thức được mình vừa lỡ lời! Trong lúc cô đang sắp được thỏa mãn dục vọng thì Mạc Tiểu Hàn lại gọi điện thoại tới! Cô có thể không tức giận sao!

Thôi, đã lỡ nói rồi, vậy thì nói cho cô ta biết hết chân tướng đi! Dù sao bây giờ một triệu Đô-la đã tới tay, Mạc Tiểu Hàn đã hoàn toàn mất đi giá trị lợi dụng!

"Chị, chị nói cái gì!" Mạc Tiểu Hàn có chút không tin vào lỗ tai của mình. Mặc dù Lâm Vũ Yên tính khí là có chút xấu xa, nhưng những lời như thế tại sao có thể thuận miệng nói lung tung như vậy!

"Tôi nói là ba cô, Mạc Bạch Thạch đã chết từ lâu rồi!" Lâm Vũ Yên nói với vẻ rất sung sướng, "Từ lúc nghe nói cô chạy trốn, Sở Thiên Ngạo liền khống chế ba cô, hoàn toàn không cho bất kỳ ai trị liệu cho ba cô, để cho ba cô tự sanh tự diệt!"

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn chợt quặn đau, như bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt, giọng nói cũng lắp bắp: "Chị nói, Sở Thiên Ngạo khống chế ba em, lại không cho ông ấy trị liệu?"

"Đúng! Lúc ấy tôi muốn đem chú Mạc dời ra ngoài, nhưng người của Sở Thiên Ngạo canh giữ quá nghiêm ngặt! Hoàn toàn không cơ hội! Chuyện này không thể trách tôi, muốn trách thì chỉ có thể trách Sở Thiên Ngạo!" Lâm Vũ Yên đem toàn bộ trách nhiệm đùn đẩy cho Sở Thiên Ngạo, đổi trắng thay đen.

"Vậy. . . . . . Vậy tại sao chị không nói cho em biết sớm một chút?" Giọng nói của Mạc Tiểu Hàn không thành câu.

"Trong lúc cô đang mang thai, nếu tôi nói cho cô biết, cô quýnh lên sảy thai thì làm thế nào!" Lâm Vũ Yên lấy cớ.

Rắc rắc, một tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng đứt rồi. Tất cả hy vọng của Mạc Tiểu Hàn, tất cả nhớ thương cũng hóa thành bọt nước! Từ nay, cô thật sự chỉ là một người cô độc! Chỉ còn một mình cô trên thế giới này mà không có một người thân nào!

Điện thoại di động rớt xuống, Mạc Tiểu Hàn chỉ cảm thấy cổ họng ngưa ngứa, che miệng lại ho khan một tiếng, mở tay ra, lòng bàn tay là một bãi máu tươi.

——————————————

Gương mặt tái nhợt, cơ thể gầy đến mỏng manh, Mạc Tiểu Hàn soạn hành lý đơn giản bỏ vào túi du lịch, nhìn xung quanh phòng trọ nhỏ để lại cho cô quá nhiều tổn thương, rồi đón xe đến sân bay.

Sân bay luôn luôn bận rộn, Mạc Tiểu Hàn nhìn đám người lưu luyến chia tay xung quanh, trong lòng càng cảm thấy thê lương. Không có ai đưa cô, cũng không có ai mong đợi cô đến. Ở trên thế giới này, không còn một người thân nào nhớ thương cô nữa.

Mạc Tiểu Hàn kéo cái vali vào bàn đăng ký.

"Thưa cô! Xin chờ một chút!" Ở khúc quanh đại sảnh, hai người đàn ông người Hoa cao lớn, đeo kính mát, mặc áo khoác to màu đen tiến tới ngăn cản cô.

"Xin hỏi các người là?" Nhìn đối phương có bộ dáng như xã hội đen, trong lòng có chút cảnh giác.

"Chúng tôi là do ngài Sở phái tới. Mời đi theo chúng tôi tới gặp ông ấy." Người đàn ông có làn da trắng hơn mở miệng nhẹ nhàng nói .

"Ngài Sở?" Trong lòng Mạc Tiểu Hàn chợt có một loại dự cảm xấu.

"Sở Thiên Ngạo." Màu da hắc một chút người đàn ông lạnh lùng nói.

Giống như một chậu nước đá từ dội trên đầu, toàn thân Mạc Tiểu Hàn thoáng chốc lạnh như băng! Sở Thiên Ngạo! Hắn đã đến Chicago tìm cô rồi!

Chạy! Phản ứng đầu tiên của Mạc Tiểu Hàn chính là chạy! Chụp lấy cái vali, Mạc Tiểu Hàn xoay người hướng lối ra vào chạy nhanh!

Hai người đàn ông bên cạnh tựa hồ đã có dự liệu. Hai bàn tay mang theo sức lực kềm chặt cánh tay của Mạc Tiểu Hàn. Mạc Tiểu Hàn còn chưa kịp kêu, một bàn tay đã bụm miệng cô lại.

Trong tay người đàn ông đó có một cái khăn lông tẩm một mùi gay mũi. Một giây sau, Mạc Tiểu Hàn liền hôn mê bất tỉnh.

Khúc quanh của đại sảnh vốn là vị trí thường ít người qua lại, là góc chết, hai người đàn ông này vóc người lại cao lớn, một loạt động tác làm rất nhanh chóng, do đó không có ai chú ý tới bọn họ.

——————————

Sở Thiên Ngạo đang nóng nảy lo lắng đi tới đi lui trong phòng khách. Mặc dù nói thế lực nhà họ Sở ở Chicago là rất lớn, tìm người căn bản không có khó khăn gì, nhưng cũng khó nói được. Thời gian chụp hình đã qua mấy ngày rồi, nếu như Mạc Tiểu Hàn chỉ tới đây du lịch? Nếu như cô đã rời đi Chicago thì sao?

"Cậu chủ! Họ đã trở lại!" Quản gia cung kính báo cáo.

"Mau dẫn tới đây!" Một Sở Thiên Ngạo luôn luôn có ánh mắt bình tĩnh và lạnh như băng, hiếm thấy có lúc lại xuất hiện sự kích động và nóng nảy như bây giờ.

Người đàn ông áo đen ôm Mạc Tiểu Hàn đang hôn mê đi tới. Trong lúc ánh mắt đang rơi xuống người phụ nữ trên tay thì Sở Thiên Ngạo giận tím mặt quát to:"Để xuống!"

Người đàn ông áo đen bị Sở Thiên Ngạo quát sợ hết hồn, nhanh đưa Mạc Tiểu Hàn đặt trên ghế sa lon.

Đáng chết, tại sao mỗi khi hắn nhìn thấy người đàn ông khác đụng chạm vào cơ thể Mạc Tiểu Hàn, hắn cảm thấy không chịu nổi !

Sở Thiên Ngạo đi tới cạnh salon, từ trên cao nhìn xuống quan sát người phụ nữ. Chân mày nhíu lại thật chặt.

Mạc Tiểu Hàn, sao lại gầy như vậy! Gương mặt vốn có chút tròn trịa như trẻ con, đã hoàn toàn mất đi sự đẫy đà, gò má gầy gò má của cùng tiểu ba, có thêm mấy phần quyến rũ của phụ nữ. Cả người cũng trở lại bình thường như xưa, bờ vai mảnh khảnh dường như muốn đâm rách lớp áo khoác thật mỏng.

Tựa như cảm thấy ánh mắt rực lửa của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn rên lên một tiếng rồi chậm rãi mở mắt ra.

Ánh mắt mơ hồ từ từ nhắm ngay tiêu cự, bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mắt. vùng ngực nho nhỏ chợt phập phồng, tựa như cố gắng kềm chế cảm xúc nào đó.

Sở Thiên Ngạo cũng lẳng lặng nhìn Mạc Tiểu Hàn. Người phụ nữ nhỏ bé này, gầy đến nỗi không còn dáng vẻ gì!

"Mạc Tiểu Hàn, sao cô lại trở tành bộ dạng như thế này!" Sở Thiên Ngạo ra vẻ ghét bỏ dùng ngón tay đâm đâm vào gò má của Mạc Tiểu Hàn.

Vừa đâm một cái, khiến cảm xúc bị đè nén cúa lâu của Mạc Tiểu Hàn chợt bộc phát ra. Bật dậy từ trên ghế salon, vung tay cho Sở Thiên Ngạo một bạt tai!

Sở Thiên Ngạo bị đánh cảm thấy bối rối! Đáy mắt tức giận, một động tác đã kềm chặt vào hông của cô, một tay khác hung hăng giữ chặt chiếc cằm nhọn của cô: "Mạc Tiểu Hàn, cô muốn đâm đầu vào chỗ chết sao!"

Cảm xúc bị dồn nén đã lâu của Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn bộc phát ra, tâm trạng đã mất khống chế, hét lên lanh lảnh : "Sở Thiên Ngạo, tên súc sinh này! Anh cút đi! Anh cút đi ngay cho tôi!" Tay chân liều mạng đấm đá, muốn thoát khỏi sự kềm chế của Sở Thiên Ngạo.

"Mạc Tiểu Hàn! Cô phát thần kinh à!" Sở Thiên Ngạo vững vàng bắt được tay Mạc Tiểu Hàn. Đáng chết! Tâm trạng vui sướng khi gặp lại cô hoàn toàn biến mất! Không nghĩ tới mới mấy tháng không thấy, người phụ nữ không những không có một tia vui vẻ, ngược lại vừa thấy mặt đã cho hắn một cái tát!

Cô vẫn hận hắn như thế sao?

loading...