Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 106 Toi Hom Qua Toi Khong Lam Gi Ca

Bé con bú no nê, rốt cuộc nhắm mắt lại yên tĩnh ngủ thiếp đi. Bên khóe miệng phấn hồng còn hàm chứa vẻ mỉm cười.

Mạc Tiểu Hàn lẳng lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp.

Đây chính là hạnh phúc làm mẹ phải không? Cô chua xót nghĩ tới con gái của mình, còn chưa kịp liếc mắt nhìn thế giới này, đã bị Tử Thần mang con gái đi, trong lòng thấy đau đớn.

Nhẹ nhàng đem Tiểu Tư Hàn đặt lên giường, cẩn thận đắp mền cho nó, Mạc Tiểu Hàn cứ canh giữ ở bên giường như vậy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của bé con mà ngẩn người.

Sở Thiên Ngạo cứ ở bên cạnh nhìn Mạc Tiểu Hàn. Trong mắt hiện lên rất nhiều cảm xúc khó nói.

Một Mạc Tiểu Hàn như vậy, hắn chưa từng gặp qua. Tình cảm người mẹ tỏa sáng khiến cô nhìn như một tiên nữ thuần khiết, giống như đứa bé này đã chiếm cứ tất cả tâm hồn của cô.

Sở Thiên Ngạo cảm thấy có chút ghen tỵ, hắn ghen tỵ với con trai của mình, nó có thể lấy được nhiều tình cảm từ Mạc Tiểu Hàn như vậy, lấy được nhiều sự chú ý của cô như vậy.

Bỗng nhiên, Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo đột ngột kéo bật từ trên giường!

Cô bị hắn đặt dựa vào vách tường, kềm chặt cơ thể, sau đó nụ hôn bá đạo của hắn ập tới, mãnh liệt như vậy, triền mien như vậy, gần như đã đoạt đi tất cả hô hấp của cô.

Mà cô chỉ cảm thấy trước mắt mơ hồ, một mảnh trống không, ngay trước mặt Tiểu Tư Hàn, mà hắn lại có thể hôn cô? Một bé con thuần khiết nằm bên cạnh mà tại sao có thể coi cô như một cô đào ra sân khấu biểu diễn, tùy tiện làm bậy như vậy?

Cô giãy giụa dùng toàn lực đá vào hắn, đấm hắn: "Buông tôi ra! Anh buông tôi ra, tên điên này!"

Mạc Tiểu Hàn rống lên để trút hết những cảm giác ấm ức trong ngực mình.

Sở Thiên Ngạo cúi đầu nhìn cô, ánh mắt phức tạp, nhưng mà trên mặt lại không thể hiện điều gì.

Cô khẽ cau mày lại, nhìn lên gương mặt không một chút thay đổi của người đàn ông trước mặt, không biết giờ đang nghĩ cái gì. Trái tim của hắn, sao khó đoán như thế, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

"Sở Thiên Ngạo, rốt cuộc anh muốn như thế nào? Anh rốt cuộc muốn như thế nào?" Cô hét lên lần nữa."Anh vì sao cứ phải khinh thường tôi? Tôi không phải là người người phụ nữ như anh muốn, không phải là những tiểu thư lá ngọc cành vàng sống trong lầu son gác tía, tại sao anh lại cứ quấy rầy tôi? Tôi chán ghét anh, chán ghét anh!"

Sở Thiên Ngạo nghe cô hét..., nhìn gương mặt thể hiện vẻ chán ghét của cô, chợt có cảm giác run rẩy, trong lòng như bị cái gì đó níu chặt, hắn cảm thấy có chút đau lòng.

"Làm người người phụ nữ của anh đi!"

Lời nói nóng bỏng bật thốt lên, trong giây phút vừa ra khỏi cửa miệng, Sở Thiên Ngạo cũng có chút giật mình.

Cô lại cười, khóe miệng tràn đầy tự giễu."Sở Thiên Ngạo, anh nói cái gì? Làm người người phụ nữ của anh?"

Đây là lần đầu tiên cô chân chính nhìn thẳng vấn đề này như vậy. có thứ gì đó, lập tức đụng vào trong lòng cô.

"Ừ!" Hắn khẳng định.

"Sở Thiên Ngạo, ý của anh là tiếp tục làm tình nhân của anh đúng không?" Mạc Tiểu Hàn cười lạnh một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ bi phẫn.

"Ở trong lòng anh, tôi hèn hạ như thế sao, không xứng sống trên thế giới sạch sẽ này, chỉ xứng khi làm tình nhân! Chỉ xứng làm chim Hoàng Yến để những người có tiền như các người bao nuôi thôi, đúng không!"

Sở Thiên Ngạo muốn nói gì đó, lại bị Mạc Tiểu Hàn ngăn cản.

"Sở Thiên Ngạo! tôi biết! Anh không coi tôi ra gì! Từ đầu tới cuối đều khinh thường tôi! Đúng vậy, tôi nghèo! Tôi không có đất đai! Ở trên thế giới này, bất luận kẻ nào cũng có thể chà đạp tôi! Nhưng, dù có như thế tôi cũng không từ bỏ lòng tự trọng để làm tình nhân của anh!"

Trong ánh mắt của Sở Thiên Ngạo lướt qua một tia bi thương, nhìn Mạc Tiểu Hàn đang kích động, hắn khẽ giơ tay lên, làm một tư thế khẩn cầu.

"Nếu vậy, làm bạn gái của anh. Mạc Tiểu Hàn, làm bạn gái của anh được không?"

Sở Thiên Ngạo tâm trạng thấp thỏm nhìn Mạc Tiểu Hàn, mong đợi câu trả lời của cô.

"Bạn gái?" Mạc Tiểu Hàn khổ sở cười một tiếng, "Chỉ có những người yêu thương nhau mới có thể xưng là bạn bè trai gái chứ? Rất đáng tiếc, tôi không thể làm bạn gái của anh. Bởi vì, tôi không thương anh!" ánh hồi hộp của Sở Thiên Ngạo trong nháy mắt bị sự phẫn nộ thiêu đốt, người phụ nữ này thật không biết điều! Hắn đã xuống nước cầu xin cô làm bạn gái của hắn rồi, vậy mà cô lại không đồng ý!

"Mạc Tiểu Hàn, cô đừng quá coi trọng chính mình!" Lời nói lạnh lùng bật thốt lên.

"Ha ha. . . . . . Anh cho rằng làm bạn gái của anh chính là vinh quang tột đỉnh chứ gì? Là mơ ước của mọi người phụ nữ trên toàn thế giới chứ gì? Người hèn mọn đê tiện như tôi, lại bị Sở đại Tổng giám đốc anh coi trọng, tôi thật sự nên thắp nhang thơm cầu nguyện cám ơn trời đất chứ gì?" Giọng nói lanh lảnh của Mạc Tiểu Hàn tràn đầy đùa cợt: "Thật ngại ngùng, Sở đại Tổng giám đốc, tôi thật đúng là không biết điều! Nhưng thật sự tôi đối với việc được làm bạn gái của anh lại không có bất kỳ hứng thú nào!"

Sắc mặt Sở Thiên Ngạo trở nên âm trầm, cặp mắt cũng dấy lên sự tức giận.

"Sở Thiên Ngạo, tôi không muốn so chiêu true chọc bất kỳ người đàn ông nào, tôi chỉ muốn sống bình an một chút mà thôi, làm ơn, cầu xin anh đừng trêu chọc tôi nữa có được hay không? Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc anh muốn như thế nào mới bằng lòng bỏ qua cho tôi?"

Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá. Tại sao, tại sao trời cao lại trừng phạt cô như vậy? Ba cô qua đời, bé con cũng mất, trái tim cô đã quá mệt mỏi rồi ! Tại sao người đàn ông này lại còn vũ nhục cô!

Tại sao hắn lại luôn có bộ dáng như vậy? Cô thật sự không chọc ghẹo hắn! Cô chỉ muốn sống một cuộc sống qua ngày bình thường, cô thà rằng chưa bao giờ quen biết hắn!

Sở Thiên Ngạo chợt nheo mắt lại, mờ mịt lui về sau một bước, vẻ mặt cô như vậy, khiến hắn có cảm giác muốn xin lỗi cô.

Hắn đột nhiên kéo cô qua, đôi tay áp vào mặt cô, nâng cằm cô lên, cưỡng ép cô nhìn thẳng vào mặt mình, "Tiểu Hàn, anh nên tìm đến em sớm một chút. Anh không nên để cho em chịu nhiều khổ sở như vậy, thật xin lỗi!"

Cô ngẩn ra, trên mặt tràn đầy nước mắt vô cùng bi ai, ánh mắt rất thống khổ, "Xin lỗi? Người anh nên nói xin lỗi không phải là tôi! Là ba tôi! Phẫu thuật của ông ấy đã thành công rồi, tại sao anh nhốt ông ấy trong bệnh viện, ngăn cản chị tôi tiếp tục trị liệu cho ông ấy? Sở Thiên Ngạo, anh còn có tính người sao! Nếu như anh có một chút nhân tính, anh sẽ làm những chuyện như vậy sao!"

Ánh mắt sâu đen của Sở Thiên Ngạo khẽ nheo lại: "Mạc Tiểu Hàn, ai nói em là tôi ngăn cản chị của em tới tiếp tục trị liệu cho ông ấy?"

Nghĩ đến ba đã chết, Mạc Tiểu Hàn đã không kềm được nước mắt: "Chính miệng chị tôi nói cho tôi biết! Anh là tên ma quỷ không có nhân tính!"

"Chị của em? Chính là người chị không có bất kỳ liên hệ máu mủ gì?" Sở Thiên Ngạo đau khổ nói: "Em tình nguyện tin tưởng cô ta, mà không chịu tin tưởng tôi?"

Mạc Tiểu Hàn ngơ ngác nhìn Sở Thiên Ngạo, tựa như không hiểu hắn rốt cuộc đang nói cái gì.

Sở Thiên Ngạo ôm bờ vai mỏng manh của Mạc Tiểu Hàn, hung hăng lắc lắc: "Mạc Tiểu Hàn! Em là người đàn bà ngu xuẩn! Chị của em đang nói láo! Cô ta gạt em! Tôi chỉ giận em chạy trốn, nên không trả tiền chữa bệnh cho ba em mà thôi, tôi tuyệt đối không hề ngăn cản chị của em cứu ông ấy!"

Dường như có đồ vật gì đó ầm ầm sụp đổ, Mạc Tiểu Hàn khó có thể tin trợn to hai mắt, cô che lỗ lai, liều mạng lắc đầu: "Không! Không! Chị tôi sẽ không đối xử với tôi như vậy! Anh nói láo!"

Sở Thiên Ngạo không nói thêm gì nữa. Xoay người ôm Tiểu Tư Hàn đang ngủ say đi ra ngoài cửa, đi tới cửa, quay đầu sang lạnh lùng nhìn Mạc Tiểu Hàn nói: "Mạc Tiểu Hàn, tôi chưa thấy người phụ nữ nào ngu xuẩn như em!"

Mạc Tiểu Hàn, tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào ngu xuẩn như em. . . . . .

Cơ thể Mạc Tiểu Hàn chợt mất đi hơi sức, chậm rãi trợt ngồi xuống góc tường, trái tim đau đớn đến tê liệt. Cô không muốn suy nghĩ, cô hy vọng là Sở Thiên Ngạo đang nói dối, cô không thể nào tiếp nhận chị cô lại có thể đối xử với cô như vậy!

Mặc dù không phải là ba ruột của chị ấy, nhưng ba đối với chị ấy cũng rất tốt. Tại sao chị ấy có thể làm ra chuyện như vậy!

Ba. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Là con quá tùy hứng, là con quá ngu xuẩn, là ddo mắt con mù, nên mới có thể giao ba cho Lâm Vũ Yên, mới có thể để cho ba chết một cách tuyệt vọng thế này. Ba, ba ở trên Thiên đường nhất định rất hận con?

Mạc Tiểu Hàn thì thào nói, nước mắt trào ra mãnh liệt, ướt đẫm vạt áo trước ngực. Đau đớn, đau đớn vô biên cuốn tới, cô vật vã đập đầu vào tường . . . . . .

" Đã nói em rất ngu xuẩn, em quả nhiên rất ngu xuẩn! đập đầu thì có ích lợi gì? Đập đầu thì ba em có thể sống lại sao?" Một giọng nói đột ngột vang lên, khiến Mạc Tiểu Hàn sợ hết hồn. Sở Thiên Ngạo không biết từ lúc nào lại đi vào.

"Anh cút đi! Tôi không muốn anh quan tâm! Tại sao anh lại muốn đem ba tôi ném ở bệnh viện mà không quan tâm gì tới song chết của ông ấy? Cũng chỉ là tiền chữa bệnh mấy tháng thôi, anh tiêu tiền như nước, chút tiền này đối với anh mà nói có là cái gì! Tại sao anh ác tâm như vậy!" Cảm xúc của Mạc Tiểu Hàn đang không biế trút đi đâu, vừa đúng lúc Sở Thiên Ngạo vào liền phát tiết.

"Mạc Tiểu Hàn, chính em không tuân thủ hợp đồng chạy mất, tôi việc gì phải tuân thủ hợp đồng chăm sóc ba em?" Sở Thiên Ngạo cau mày, hỏi ngược lại.

Mạc Tiểu Hàn nhất thời cứng họng, không biết làm gì khác hơn là cầm cái gối trên giường hung hăng đập lên người Sở Thiên Ngạo: "Anh cút anh cút! Tôi không muốn nhìn thấy anh! Anh đi ra ngoài!"

Sở Thiên Ngạo rốt cuộc không nhịn được nữa, kéo mạnh cánh tay Mạc Tiểu Hàn: "Người phụ nữ này, em náo đủ chưa!" Một cú chặt vào gáy Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn vừa cảm thấy đau, đã mất đi tri giác. Sở Thiên Ngạo đỡ cơ thể mềm nhũn đã hôn mê của Mạc Tiểu Hàn đặt trên giường, đắp kín mền cho cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Mạc Tiểu Hàn khóc đến sưng húp mắt, mái tóc ướt nhẹp dính lộn xộn lung tung trên mặt, nhìn rối bù không chịu nổi.

Sở Thiên Ngạo cầm khăn giấy trên đầu giường, nhẹ nhàng giúp Mạc Tiểu Hàn lau nước mắt, lại dùng tay từ từ vuốt lên mái tóc rối tung của cô. Hàng chân mày rậm nhíu lại thật chặt, thở dài, người phụ nữ này, sao lại cứ bướng bỉnh như thế!

Dường như trải qua giấc mộng rất dài, đi một đoạn đường rất dài. Khi Mạc Tiểu Hàn tỉnh lại, trời đã sáng rồi, một ngày mới đã đến.

Duỗi người một cái, lại bị một thân thể nửa để trần bên cạnh làm sợ tới mức giật bắn người! Sở Thiên Ngạo! Hắn nằm lên giường lúc nào?

Nhìn dáng dấp hắn chắc tối hôm qua ngủ ở đây. Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức vội vã nhấc mền lên nhìn cơ thể mình. Ngất! Sao chiếc váy trên người lại không thấy hả ? Bị đổi thành quần áo ngủ của nam!

Chẳng lẽ —— tối hôm qua Sở Thiên Ngạo thay giúp cô? Mạc Tiểu Hàn nghi ngờ nhìn người đàn ông bên cạnh, có chút mơ hồ không biết đêm hôm qua rốt cuộc hắn đã làm gì.

"Đừng nghĩ nhiều! Tối hôm qua cái gì tôi cũng không làm. . . . . ." Người đàn ông bên cạnh đột nhiên mở miệng nói, giọng nói khàn khàn tràn đầy đùa cợt.

loading...