Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 154 Hanh Phuc Dich Thuc

  Đi tới khúc quanh hành lang bệnh viện, tay Sở Thiên Ngạo run rẩy vuốt lên tờ kết quả giám định đã bị hắn bóp nhăn nhó.

Ánh mắt thâm thúy bình thường luôn trầm ổn, thế nhưng lúc này hiện lên vẻ rất căng thẳng, cuối cùng quyết định đọc, ánh mắt quét vào dòng chữ: Tỉ lệ CRP xác nhận quan hệ ruột thịt, sau đó không dám nhìn dòng chữ phía dưới. Hít sâu một hơi, lấy hết toàn bộ dũng khí, giương mắt nhìn.

99.9%! Mấy con số này khiến trái tim Sở Thiên Ngạo vì quá vui mừng mà đập điên cuồng! Đôi tay cầm chặt kết quả giám định, muốn hét to, muốn lớn tiếng nói cho toàn thế giới biết hạnh phúc của mình!

Sở Thiên Ngạo siết chặt tờ kết quả, nhấc chân chạy nhanh về phòng bệnh! Hắn muốn nói cho Tiểu Hàn biết, Tư Hàn chính là con trai của cô, là con trai của cô và mình! Tư Hàn, là con trai của Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo!

Nhưng, khi bước chân đặt tới cửa phòng bệnh đột nhiên dừng lại! Không nên nói.

Có lẽ, hắn nên thiết kế một phương thức lãng mạn để nói cho Tiểu Hàn biết chân tướng này. Biết đâu đó là cơ hội duy nhất của hắn!

Lặng lẽ bỏ tờ kết quả giám định vào trong túi. Sở Thiên Ngạo cố gắng đè nén kích động, đưa tay sửa sang lại đầu tóc của mình vì chạy như điên mà trở nên rối bời, rồi chậm rãi đi vào phòng bệnh.

Tư Hàn đã tỉnh rồi, Mạc Tiểu Hàn đang kể chuyện cổ tích cho Tư Hàn nghe.

"Cha!" Giọng nói ngọt ngào của Tư Hàn mềm mại vang lên. Cha và Cô Mạc đều ở bên cạnh mình, Tư Hàn cảm thấy rất hạnh phúc. Dù là gãy chân, cũng cảm thấy rất hạnh phúc!

"Tư Hàn rất ngoan, gãy chân cũng không khóc. Thật đúng là một nam tử hán đại trượng phu!" Sở Thiên Ngạo vuốt ve đầu Tư Hàn, khích lệ hắn.

"Đó là đương nhiên!" Tư Hàn đắc ý chớp chớp đôi mắt to trong veo như nước, rồi quay đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn: "Mẹ, mẹ ở đây cùng với Tư Hàn có được không?"

Mạc Tiểu Hàn có chút khó khăn. Nếu như ở cùng với Tư Hàn, cô không thể đi làm. Vậy, công việc của cô sẽ mất. Cô mới từ nước ngoài trở về, lại vừa mới mướn phòng trọ ở, nếu không có công việc, thì ngay cả tiền tiền mướn phòng cô cũng không trả nổi.

"Mẹ, có được không vậy! Mẹ đồng ý với Tư Hàn đi!" Tư Hàn tiếp tục làm nũng.

"Tiểu Hàn, đồng ý với Tư Hàn đi. Chân của con bị gãy, không thể đi lại, một mình ở đây nhất định rất nhàm chán. Công việc của anh lại gấp, không có nhiều thời gian ở bên con." Trong ánh mắt Sở Thiên Ngạo có một tia sáng khác thường, khi Mạc Tiểu Hàn liếc mắt nhìn, tim liền đập thình thịch, vội chuyển ánh mắt đi không nhìn hắn nữa.

Sau khi Sở Thiên Ngạo ra ngoài rồi trở lại, sắc mặt liền thay đổi hoàn toàn, vì Tư Hàn bị thương, nên trên mặt của hắn luôn u ám, nhưng bây giờ từ chân mi đến khóe mắt đều không che giấu được vẻ vui mừng. Tựa như hắn gặp chuyện gì đó vô cùng vui vẻ.

Là chuyện gì chứ? Mạc Tiểu Hàn suy nghĩ nát óc cũng không đoán ra. Có lẽ bác sĩ nói với hắn là tình trạng thương tích của Tư Hàn không có gì đáng ngại sao Mạc Tiểu Hàn chỉ có thể nghĩ như vậy.

"Mẹ, Tư Hàn thật đáng thương a! Không có ai chăm sóc! Từ nhỏ đều chỉ có một mình con chơi. . . . . ." Tiểu quỷ thấy trên mặt Mạc Tiểu Hàn là vẻ không đành lòng, lại bắt đầu giở chiêu bài "Đáng thương" .

Thấy vẻ mặt tủi thân của Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn quả nhiên đau lòng. Nắm chặt hai tay nhỏ bé của Tư Hàn, hôn lên khuôn mặt tái nhợt của cậu một cái: "Được. Cô Mạc đồng ý với con! Chờ chân con khỏe hơn một chút Cô Mạc sẽ đi làm."

"Mẹ thật tốt!" Tư Hàn cố gắng đứng dậy muốn ôm cổ Mạc Tiểu Hàn, Mạc Tiểu Hàn không nỡ, chỉ sợ cậu lộn xộn sẽ đụng phải vết thương, vội cúi xuống ôm cậu. Nhưng cô không chú ý tới, Sở Tư Hàn và Sở Thiên Ngạo sau lưng đang liếc mắt nhìn nhau, hiện ra nụ cười thông đồng.

"Cha! Cha cũng phải ở đây với con!" Tư Hàn lại bắt đầu ra lệnh.

Phòng bệnh này là phòng đặc biệt, vô cùng rộng rãi, có phòng ngủ, phòng tắm, còn có phòng bếp chuyên dụng, các loại gia dụng đồ điện cùng đồ dùng nhà bếp đều đầy đủ, không khác biệt gì so với ở nhà.

Buổi tốt, sau khi Mạc Tiểu Hàn kể rất nhiều chuyện cổ tích, cuối cùng Tư Hàn cũng ngủ.

Mạc Tiểu Hàn vào phòng bên trong chuẩn bị ngủ. Phát hiện Sở Thiên Ngạo vẫn còn vùi đầu ở ghế sa lon đọc sách, không có một chút ý tứ muốn rời đi.

"Sở Thiên Ngạo, có phải anh nên về nhà rồi không?" Trong phòng ngủ này chỉ có một cái giường lớn. Phòng bên ngoài là Tư Hàn, cô thật sự không muốn xảy ra chuyện gì với Sở Thiên Ngạo nữa, lần trước nếu không phải vì bị Sở Thiên Ngạo quấn quít hoan ái, Tư Hàn cũng sẽ không xảy ra tai nạn xe, bị thương đau đớn như vậy. Mạc Tiểu Hàn nghĩ đến đây lại cảm thấy rất đau lòng.

"Tiểu Hàn, bên ngoài đang mưa! Em nhất định đuổi anh đi sao? Cho anh ở lại một đêm đi!" Chiêu giả bộ đáng thương này là Sở Thiên Ngạo học được từ Sở Tư Hàn. Trước kia luôn đối xử bá đạo với Mạc Tiểu Hàn, vì vậy cô luôn đối chọi gay gắt với hắn, hn pht hiện Mạc Tiu Hn thích mm khng thích cứng.

"Ách. . . . . ." Mạc Tiu Hn ngẩng đầu nhn ra ngoi cửa sổ, quả nhin cơn ma nhỏ buổi chiu đã trở nn rt to. Ma còn kèm theo gi ln cùng sm chp, nhn qua quả thật c chút dọa ngời.

Thy Mạc Tiu Hn đã c vẻ mm lòng, Sở Thin Ngạo cng thm đợc voi đòi tin. Đi ti bn cạnh Mạc Tiu Hàn, nhẹ nhàng ôm eo cô: "Tiểu Hàn, hôm nay em mệt muốn chết rồi, đến ghế salon ngồi một lát, anh xoa bóp giúp em."

"Hả?" Mạc Tiểu Hàn cho rằng lỗ tai mình xảy ra vấn đề nên nghe lầm. Mở to hai mắt nhìn Sở Thiên Ngạo. Đây là câu nói của Sở Thiên Ngạo sao?

Quen biết Sở Thiên Ngạo thời gian lâu như vậy, hắn chưa từng cư xử dịu dàng chăm sóc như vậy đối với mình.

Thấy ánh mắt kinh ngạc của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo cũng không muốn giải thích. Nhẹ nhàng đẩy cô đến ghế salon ngồi xuống, hai tay bắt đầu nhẹ nhàng nhưng có tiết tấu xoa bóp bờ vai của cô .

Mạc Tiểu Hàn vẫn đang đắm chìm trong trạng thái kinh ngạc, Sở Thiên Ngạo thật sự thay đổi triệt để thế này sao? Cô quả thật phát hiện hắn rất điềm tĩnh, những bá đạo phách lối năm đó dần dần bị sự điềm tĩnh kín kẽ thay thế, nhưng biến hóa này của hắn cũng quá nhanh đi? Lại còn giúp cô xoa bóp bả vai?

Lực xoa bóp của Sở Thiên Ngạo vừa phải, bắp thịt đau nhức được hắn vuốt ve vô cùng thoải mái. Mạc Tiểu Hàn cũng không muốn suy nghĩ nhiều thêm nữa, an tâm hưởng thụ xoa bóp của hắn.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, nhưng trong phòng lại một mảnh ấm áp.

Sở Thiên Ngạo giúp Mạc Tiểu Hàn xoa bóp bả vai, trong lòng một lần nữa dâng lên sự cảm kích. Con trai đáng yêu, bà xã mỹ lệ, buổi tối yên tĩnh, cảm giác ấm áp và hạnh phúc biết nhường nào!

Hắn nhất định phải nắm chắc hạnh phúc này. Hắn không thể mất đi bất cứ một ai trong hai người!

Tối hôm qua gần như cùng Sở Thiên Ngạo làm cả đêm, Mạc Tiểu Hàn vốn đã vô cùng mệt mỏi, rồi Tư Hàn bị tai nạn xe, thể lực của cô đã tiêu hao đến cực hạn. Được Sở Thiên Ngạo xoa bóp nhẹ nhàng như vậy, cô từ từ buồn ngủ.

Cơ thể mảnh mai từ từ tựa vào thành ghế, mắt cũng từ từ nhắm lại.

Thấy động thái của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo dừng xoa bóp, nhẹ nhàng đi vòng qua trước mặt Mạc Tiểu Hàn.

Hàng mi rất dài đen nhánh rũ xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, không thấy được một dấu vết tang thương nào của năm tháng, bộ dạng vẫn giống như lần đầu tiên gặp mặt trong sáng ngây thơ, theo năm tháng, càng tăng thêm mấy phần trầm tĩnh, chứ không làm giảm đi vẻ đẹp của cô.

Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng bế Mạc Tiểu Hàn lên, sợ đánh thức cô, vật nhỏ quá mệt mỏi, sẽ để cho cô ngủ một giấc thật ngon.

Giúp cô cởi giày, sau đó là áo khoác, váy. Khi Mạc Tiểu Hàn chỉ còn mặc áo lót, cơ thể loã lồ ở trước mặt Sở Thiên Ngạo thì cổ họng của hắn bỗng nhiên căng thẳng!

Đỉnh núi Everest cao vút, cái bụng bằng phẳng, làn da trắng nõn trơn mịn, cả người tản mát ra mùi thơm nhẹ nhàng, tất cả đều có lực hút trí mạng!

Nơi nào đó trên người bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, càng lúc càng lớn, càng ngày càng thô, càng ngày càng cứng hơn. Ánh mắt Sở Thiên Ngạo sáng quắc nhìn cơ thể trần trụi của Mạc Tiểu Hàn. Kềm chế ham muốn được vuốt ve.

Có vẻ hơi lạnh. Mạc Tiểu Hàn đang ngủ say đột nhiên phát ra tiếng nói thật nhỏ "Umh. . . . . . Thiên Ngạo. . . . . ."

Sự mừng rỡ như điên trong nháy mắt đánh trúng trái tim Sở Thiên Ngạo, hắn vạn vạn không nghĩ rằng, Mạc Tiểu Hàn đang ngủ nhưng lại gọi tên hắn! Người phụ nữ nhỏ bé này, động thái đó của cô là đang dụ dỗ hắn, không phải sao?

Sợ cô bị cảm lạnh, Sở Thiên Ngạo vội dùng chăn đắp lên người Mạc Tiểu Hàn, cũng cố gắng khiến khát vọng đang sôi trào của mình bình thường một chút. Cứ nhìn như vậy, hắn không thể bảo đảm mình sẽ không làm ra chuyện gì.

Cái chăn mềm mại ấm áp bao lấy Mạc Tiểu Hàn, cô hài lòng nở ra một nụ cười nhẹ, đầu cọ cọ trên gối, tìm một tư thế thoải mái hơn để ngủ.

Nơi nào đó trên người thật lâu cũng không chịu mềm đi, Sở Thiên Ngạo không thể làm gì khác hơn là phải vào phòng tắm dội nước lạnh. Nước lạnh tưới nửa ngày, cuối cùng cũng khiến tiểu tử nghịch ngợm đó mềm nhũn.

Đang chuẩn bị ra khỏi phòng tắm, Sở Thiên Ngạo suy nghĩ một chút, lại mở nước nóng dội lên người mình một lần. Khiến thân thể trở nên ấm áp. Mới quấn tấm khăn tắm đi ra ngoài.

Trên giường lớn, Mạc Tiểu Hàn đang ngủ rất ngon. Khóe miệng vẫn treo một nụ cười nhẹ, tựa như đang mơ một giấc mơ rất đẹp.

Sở Thiên Ngạo đi ra phòng bệnh bên ngoài, Tiểu Tư Hàn cũng đang ngủ say. Trên mặt là ý cười nhẹ nhàng, giống Mạc Tiểu Hàn như đúc.

Trên mặt Sở Thiên Ngạo cũng không khỏi lộ ra một nụ cười ấm áp, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, Tựa như trong ba mươi năm, đây mới là thời khắc ấm áp nhất, hạnh phúc nhất của hắn!

Hôn nhẹ vào trán Tư Hàn một cái, Sở Thiên Ngạo rón rén trở về phòng ngủ.

Cởi chiếc khăn tắm trên người, toàn thân trần trụi chui vào chăn, ôm chặt Mạc Tiểu Hàn từ phía sau. Trên người Mạc Tiểu Hàn vẫn còn mặc áo lót, Sở Thiên Ngạo đưa tay cởi áo ngực giúp cô, ban đêm, phụ nữ mặc cái này ngủ sẽ không tốt, sẽ dễ bị viêm tuyến sữa. Sở Thiên Ngạo đã nghe trên truyền hình.

Bàn tay cố gắng nhẫn nhịn kích động muốn xoa bóp nơi mượt mà kia, Sở Thiên Ngạo vòng tay ôm hông Mạc Tiểu Hàn, nhấc đầu cô gối lên cánh tay mình, hạnh phúc nhắm chặt hai mắt.

Cả người Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo ôm trong ngực, trong mơ cũng cảm thấy có cảm giác an toàn không gì sánh kịp.

Cơ thể dán chặt hơn vào người Sở Thiên Ngạo, trong giấc mơ dường như Mạc Tiểu Hàn trở lại thời tuổi thơ, khi đó, cô còn là một vui tiểu công chúa vô ưu vô lo, công ty của ba chưa bị phá sản, ba đưa cô và mẹ tham gia đám tiệc, cô mặc chiếc váy công chúa xinh đẹp, là cô gái xinh đẹp nhất trong bữa tiệc.

Nghe Mạc Tiểu Hàn thở đều, khóe mắt Sở Thiên Ngạo chợt có chút ướt át. Dục niệm như lửa nóng bỏng trong dục niệm cũng dần dần biến mất. Giờ phút này, hắn chỉ muốnlặng lẽ ôm Mạc Tiểu Hàn như vậy.

Nghe hơi thở của cô, biết cô nằm trong lòng của hắn, biết cô đã thuộc về hắn.

loading...