Từ ngày 09/11/2019 YeuDocTruyen.Com sẽ khóa vĩnh viễn và chuyển sang YeuTruyen.Site. Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

Thuan Phuc Co Vo Be Nho Tong Tai Hu Hu Hu Bac Minh Chuong 36 Nu Hon Ba Dao

  Trong phòng tắm rộng khoảng 80m2, Mạc Tiểu Hàn tắm rất chậm, cố gắng trì hoãn thời gian, nhìn trên chiếc ghế màu đen kia đặt bộ đồ lót chỉ có mấy sợi dây, trong lòng Mạc Tiểu Hàn rất khó chịu.

Sở Thiên Ngạo ngươi là tên Đại Biến Thái, đồ lợn giống! Mạc Tiểu Hàn âm thầm nguyền rủa trong lòng.

Cửa sổ phòng tắm rất lớn, ngoài cửa sổ là một bãi cỏ được cắt tỉa rất cẩn thận, nếu như nhảy qua cửa sổ chạy trốn, cô sẽ không cần phải chịu đựng Sở Thiên Ngạo nữa rồi!

Nhảy cửa sổ chạy trốn, cái ý niệm này ở trong đầu Mạc Tiểu Hàn xua đi không được. Nhưng cô có thể không?

Nghe bác sĩ nói, kiểm tra sức khoẻ toàn diện của ba đã làm xong rồi, nếu bệnh tình của ba được phẫu thuật thành công, thì giai đoạn sau sẽ hồi phục rất tốt, có thể hồi phục hoàn toàn. Làm sao cô có thể bỏ đi cơ hội chữa trị khỏi cho ba được?

Không phải chỉ là tình nhân thôi sao? Không phải chỉ là hợp đồng ba năm thôi sao? Cô có thể nhịn! Vì sinh mạng của ba, cái gì cô cũng có thể làm!

Thôi, nếu không cách nào lựa chọn, vậy thì dũng cảm đối mặt đi! Cô có thể chịu được sự mệt nhọc khi làm thêm ở bốn nơi khác nhau, có thể chịu được sự trách cứ và nhục mạ của người khác, thì cũng có thể chịu được Sở Thiên Ngạo!

Tiểu Hàn, cố gắng lên!

Mạc Tiểu Hàn quả quyết tắt vòi hoa sen. Dùng chiếc khăn tắm mềm mại lau khô những giọt nước trên người. Đi tới chiếc ghế dài bên cạnh.

Ngón tay màu xanh nhạt quyết định cầm bộ đồ lót màu đen rất sexy kia lên. Bình tĩnh mặc vào. Trong gương, nơi tròn trịa của Mạc Tiểu Hàn mềm mại, trắng nõn đến kinh người, dưới lớp ren màu đen, đặc biệt quyến rũ. Quần lót cắt theo kiểu bươm buớm, một mảnh vườn cỏ tràn ngập hương thơm thiếu nữ như ẩn như hiện.

Mặc dù trong lòng đã quyết tâm, nhưng khi thấy mình trong gương, Mạc Tiểu Hàn vẫn không khỏi che đi gương mặt nóng đỏ của mình, cuống quít ngồi xổm xuống. Làm sao đây? Cô vẫn không có can đảm cứ như vậy đi ra ngoài đối mặt với Sở Thiên Ngạo!

"Cốc cốc. . . . . ." Cửa phòng tắm bị gõ hai tiếng. Ngoài cửa truyền đến thanh âm trầm thấp của Sở Thiên Ngạo: "Mạc Tiểu Hàn, cô cần một giờ để tắm sao? Mau đi ra cho tôi!"

Kéo không nổi nữa! Mạc Tiểu Hàn đứng lên, cố gắng đem trang phục kéo xuống, hy vọng có thể che kín thêm một chút.

"Rốt cuộc cô đang làm gì vậy! Mau ra đây!" Giọng nói của Sở Thiên đã mang theo sự tức giận.

Hít sâu một hơi, Mạc Tiểu Hàn đứng lên đi ra cửa phòng tắm.

Ngón tay thon dài run rẩy mở khóa cửa. . . . . .

Cửa mở ra. Trong giây phút nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn đó, một bộ vị nào đó trên cơ thể Sở Thiên Ngạo nhanh chóng có phản ứng. Trong con ngươi tà ác đốt lên một ngọn lửa hừng hực. Hắn đi tới gần Mạc Tiểu Hàn, ngón trỏ nhẹ nhàng đẩy cằm cô lên: "Nhìn tôi."

Mạc Tiểu Hàn mắc cỡ không dám mở mắt ra. Hàng lông mi dài khẽ run, bóng của hàng mi in lên mặt nhìn khuôn mặt thuần khiết như thiên sứ, nhưng trên người lại mặc quần áo khiến cho người ta trào dâng dục vọng mãnh liệt.

Không thể chịu đựng được nữa. Sở Thiên Ngạo cúi người, đôi môi mang theo nhiệt độ nóng bỏng như lửa, áp vào trên môi Mạc Tiểu Hàn mà trằn trọc cắn nuốt.

Nụ hôn của hắn vẫn bá đạo như thế, giống như cơn bão mãnh liệt nhất, cuốn Mạc Tiểu Hàn đến nỗi ý thức bắt đầu mơ hồ. Đôi tay muốn đẩy sự chiếm đoạt của hắn ra, nhưng chỉ đổi lại sự gặm cắn mãnh liệt hơn nữa của hắn, khiến Mạc Tiểu Hàn đau đến nỗi phát ra tiếng rên rỉ thật thấp.

Nghe thấy Mạc Tiểu Hàn kêu đau, Sở Thiên Ngạo thả chậm tiết tấu, dịu dàng cẩn thận liếm cắn, đầu lưỡi cuốn lại triền miên dây dưa cùng với cô.

Mạc Tiểu Hàn chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng choáng váng, đầu lưỡi của cô cũng bắt đầu vô ý thức đáp lại hắn!

Sở Thiên Ngạo hít một hơi thật sâu. Trời! Hắn thật thích loại cảm giác này!

Làn môi của Mạc Tiểu Hàn có mùi thơm của hoa Tường Vi tháng năm, ngọt ngào như thế, đôi môi mềm mại, đầu lưỡi ấm áp ngượng ngùng đáng yêu như thế, khiến cho hắn hôn rồi lại hôn, không đành lòng buông tay!

loading...